Một trong những bi kịch của đời ta là chúng ta cứ hay quên mình là ai và phí phạm rất nhiều thời gian, sức lực để chứng minh những gì vốn dĩ chẳng cần chứng minh. Chúng ta là những người con trai, con gái yêu dấu của Thiên Chúa, không phải vì chúng ta đã chứng tỏ mình xứng đáng được Thiên Chúa yêu, mà vì Thiên Chúa đã tự do chọn chúng ta. Rất khó để luôn duy trì sự kết nối với căn tính thật của mình, vì những người muốn có tiền bạc, thời gian và sức lực của chúng ta thường hưởng lợi nhiều hơn từ sự bất an và nỗi sợ hãi của chúng ta, hơn là từ sự tự do nội tâm của ta.
Do đó, chúng ta cần có kỷ luật để tiếp tục sống trong sự thật và không đầu hàng trước những cám dỗ bất tận của xã hội. Bất cứ nơi nào chúng ta hiện diện, cũng đều có những tiếng nói vang lên: “Đi chỗ này, đến chỗ kia, mua cái này, mua cái nọ, quen người này, quen người kia, đừng bỏ lỡ cái này, đừng bỏ lỡ cái kia,” cứ thế tiếp diễn mãi. Những tiếng nói này kéo chúng ta xa rời khỏi tiếng nói dịu dàng nhẹ nhàng vang lên từ trung tâm sâu thẳm của hiện hữu ta: “Con là người con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về con.”
Cầu nguyện chính là kỷ luật lắng nghe tiếng nói của tình yêu ấy. Đức Giêsu đã trải qua nhiều đêm trong cầu nguyện, lắng nghe tiếng nói đã cất lên với Ngài tại sông Giođan. Chúng ta cũng phải cầu nguyện. Không có cầu nguyện, chúng ta sẽ trở nên điếc trước tiếng nói của tình yêu và bị xáo trộn bởi vô số tiếng nói tranh giành sự chú ý của chúng ta. Thật khó biết bao! Khi chúng ta ngồi xuống trong nửa giờ – không nói chuyện với ai, không nghe nhạc, không xem tivi, không đọc sách – và cố gắng thật tĩnh lặng, chúng ta thường thấy mình bị choáng ngợp bởi những tiếng ồn ào bên trong đến mức hầu như không thể chờ để được bận rộn và xao nhãng trở lại. Đời sống nội tâm của chúng ta thường giống như một cây chuối đầy khỉ đang nhảy nhót! Nhưng khi chúng ta quyết định không bỏ chạy mà kiên tâm tập trung, những con khỉ này dần dần có thể biến mất vì không được chú ý, và tiếng nói dịu dàng nhẹ nhàng gọi chúng ta là người con yêu dấu có thể từ từ vang lên. Phần lớn thời gian cầu nguyện của Đức Giêsu diễn ra vào ban đêm. “Đêm” không chỉ có nghĩa là vắng bóng mặt trời. Nó còn có nghĩa là sự vắng bóng những cảm xúc thỏa mãn hay những hiểu biết soi sáng. Đó là lý do tại sao việc trung thành lại khó đến thế. Nhưng Thiên Chúa thì lớn hơn trái tim và khối óc chúng ta, và Ngài luôn tiếp tục gọi chúng ta là người con yêu dấu… vượt lên trên mọi cảm xúc và tư tưởng.
* Henri J. M. Nouwen (Ở đây và bây giờ)
* Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

