Nhiều nghệ sĩ bán cháy vé khắp sân vận động nhưng họ chỉ bắt đầu với một cây đàn guitar ở một địa điểm nhỏ bé, vô danh nào đó trên thế giới. Những ca khúc khiến bạn say mê cũng có thể xuất phát từ những quán bar, không có gì ngoài giọng hát vàng giữa tiếng ồn ào. Không ai sinh ra đã là siêu sao; ngôi sao được tạo nên, chứ không phải bẩm sinh. Những nhà truyền giáo tài ba – người đánh thức cả thế giới – cũng không bắt đầu bài giảng trên bục giảng dát vàng trong nhà thờ trước hàng triệu con người. Có người bắt đầu mà không có cuốn Kinh Thánh trong tay, thậm chí chân còn không có giày. Họ lặn lội đến những vùng xa xôi để rao giảng, và dần dà mới được chú ý.
Nếu bạn đang chờ đợi một ngày ai đó hào phóng đặt vào tay bạn cả chục triệu để bạn khởi nghiệp, thì bạn sẽ chờ, chờ đến bạc cả tóc mà vẫn chẳng có gì xảy ra. Hãy bắt đầu với những gì bạn đang có. Những ai không khởi sự với vốn liếng của mình sẽ chỉ phí thời gian và hoang phí tuổi trẻ. Nếu bạn mải mê đổ lỗi cho người cậu giàu có mà cha bạn đã từng giúp đỡ, thì hãy nhớ rằng cậu bạn không phải là cha bạn, và với tư cách một người đàn ông trưởng thành, bạn phải là trụ cột của chính mình, không phải kẻ hèn nhát trách móc người khác cho sự chậm tiến của bản thân. Hãy bắt đầu với những gì bạn có.
Bạn hoàn toàn có thể mở một cửa hàng nhỏ trước nhà. Hãy cho nó thời gian; chẳng mấy chốc nó sẽ biến thành siêu thị. Bạn có thể bắt đầu chỉ với vài bình xăng; hãy cho nó thời gian, và rồi bạn sẽ có cả một trạm đổ xăng. Đừng đợi tới lúc tự xây dựng được nhà máy khí đốt; hãy cứ mua từ người khác. Đây là một quá trình tiến lên từng bước. Với thời gian và sự kỷ luật nghiêm khắc, rồi bạn cũng sẽ sở hữu nhà máy của riêng mình, chỉ cần bạn quyết tâm. Bạn không đủ tiền mua hẳn một chiếc xe buýt để bắt đầu kinh doanh vận tải, vậy tại sao không trả góp? Đừng khoanh tay chờ đợi tiền từ trên trời rơi xuống; hãy khởi đầu với những đồng tiền nhỏ bạn đang có. Đừng sợ người ta dị nghị, những lời bàn tán ấy đâu mang cơm gạo tới cho bạn. Hơn nữa, họ đã nói ra nói vào trước khi bạn xuất hiện, và họ vẫn sẽ thế cho dù bạn có rời đi. Đừng phụ thuộc vào cha mẹ cho mọi thứ, kể cả miếng ăn; hãy tự làm gì đó với những gì mình có. Đừng bảo rằng bạn quá tốt cho công việc này, chính cái sĩ diện ấy sẽ đẩy bạn vào vòng xoáy nghèo đói triền miên. Cũng đừng nói rằng mình đường đường là cử nhân nên không thể cầm lái xe ba bánh (xe ôm), bởi cơn đói đâu phân biệt cử nhân, sinh viên hay kẻ mù chữ. Trong khi chờ đợi một cơ hội ở công ty dầu khí lớn, hãy học lấy một kỹ năng gì đó để khởi đầu. Hãy nhớ, những điều vĩ đại đều bắt đầu từ bước đi nhỏ nhoi. Nếu bạn cứ đợi chờ người đến cứu mình, bạn có thể đợi đến tận lúc chết chìm… Hãy thức dậy và chiến đấu!
Bản dịch của Duc Trung VU, CSsR
Tác giả đã ủy quyền cho Gió Nam đăng tải.

