Không phải câu chuyện nào, suy nghĩ nào hay kế hoạch nào cũng cần phải công khai cho cả thế giới biết. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà việc chia sẻ quá mức đã trở thành thói quen, nơi mà người ta cảm thấy cần phải phơi bày toàn bộ cuộc sống của mình trước mặt người khác. Xin đừng kể cho mọi người bạn gặp, mọi điều về bạn; không phải vì đó là bí mật, mà bởi vì đó không phải là chuyện của họ. Không phải lúc nào cũng là giữ bí mật, mà đôi khi là để bảo vệ sự bình an của chính bạn.
Khi chúng ta bộc lộ mọi chi tiết trong cuộc sống của mình, chúng ta mở cửa cho những ý kiến, những chỉ trích, những phán xét và sự hiểu lầm. Những điều chúng ta nói ra một cách vô tư, không có ác ý, dễ dàng bị người khác bóp méo. Thế gian không cần phải biết mọi điều về bạn để tôn trọng bạn, và quan trọng hơn, bạn không nợ họ điều đó. Có sự khôn ngoan trong việc biết điều gì nên chia sẻ và điều gì nên giữ lại cho mình. Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta trong sách Châm Ngôn 13:3: “Ai giữ gìn miệng lưỡi mình thì bảo toàn sự sống, còn kẻ mở toang môi miệng sẽ gặp điều bại hoại.” Nghệ thuật phân định là điều thiết yếu để giữ gìn sự bình an trong tâm hồn. Nếu bạn muốn có bình an, bạn phải cẩn trọng với những gì bạn nói và nói với ai. Hãy để lại một số điều không nói ra, không phải vì bạn đang che giấu điều gì, mà vì không phải ai cũng được định để đồng hành cùng bạn trong cuộc hành trình của mình.
Thành thật mà nói: Không phải ai lắng nghe bạn cũng là người ủng hộ bạn. Một số người chỉ chờ đợi cơ hội để dùng lời nói của bạn chống lại bạn, trong khi những người khác không đủ khả năng để hiểu được những ước mơ và khó khăn của bạn. Bạn có thể dốc hết lòng mình, chỉ để nhận ra rằng một số người không có đủ sự thấu cảm, khôn ngoan hay quan tâm để đáp lại một cách phù hợp. Đó là lý do tại sao không phải mọi điều đều cần phải nói ra.
Hãy nghĩ về cuộc sống như một khu vườn. Những gì bạn gieo trồng trong mảnh đất tâm trí và trái tim của mình là của bạn để chăm sóc. Nhưng không phải ai cũng cần biết về tình trạng của mảnh đất đó, loại hạt giống nào, hoặc khi nào nó sẽ nở hoa. Hãy bảo vệ những ước mơ, hy vọng và nỗi đau của bạn như người nông dân bảo vệ mùa màng của mình. Hãy chia sẻ với những người sẽ nuôi dưỡng sự phát triển của bạn, chứ không phải với những người sẽ giẫm đạp lên cánh đồng của bạn bằng những lời nói vô tâm. Sự im lặng, đôi khi, là phản ứng mạnh mẽ nhất. Nó không có nghĩa là bạn yếu đuối, sợ hãi, hay giấu giếm điều gì. Nó có nghĩa là bạn hiểu rằng sự bình an là quý giá, và một khi bị phá vỡ, rất khó để tìm lại. Hãy bảo vệ sự bình an của bạn bằng cách chọn sự im lặng thay vì những lời giải thích không cần thiết, và giữ gìn tâm hồn cũng như trí óc của bạn khỏi những người không xứng đáng được bước vào thế giới nội tâm của bạn.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

