Dám bị ghét! Câu này hơi chói tai. Đúng vậy, tại sao lại để cho người khác ghét mình? Người ta dửng dưng thờ ơ với mình thế nào cũng được, miễn là đừng làm hại hay cản trở công việc của mình đã là tốt lắm rồi, chứ để mình bị ghét thì mệt lắm! Nhưng mà, thực sự có những lúc muốn làm được việc, muốn mọi thứ tiến lên chứ không dậm chân tại chỗ, ta phải chấp nhận bị ghét, bị bài xích, bị chê bai.
Người đời khuyên nhau hãy học theo Đắc Nhân Tâm để được lòng mọi người và coi đó là kim chỉ nam thành công. Có ô che, bệ đỡ chắc sẽ lên nhanh hơn và sẽ được nhiều ân huệ hơn. Nhưng dẫu có được lòng cả trăm người mà đánh mất con người thật của chính mình, thì để rốt cuộc ta được hay mất?
Tại sao lúc nào cũng phải căng như dây đàn để suy nghĩ cách chiều lòng người, tránh để phật ý họ?
Tại sao lại phải khổ như vậy? Đành rằng phải quan tâm đến những người xung quanh, nhưng Thầy Giê-su chẳng phải đã căn dặn, phải yêu chính mình trước đó ư? “Yêu tha nhân như chính bản thân.”
Mình không yêu lấy mình, thì lấy đâu ra đủ tình yêu mà chân thành dành cho người khác? Có lẽ chỉ có thể yên hòa nếu mỗi người trở về với nội tâm, để tìm sự “được lòng ta” thay vì vội vã đi tìm thứ “dzừa lòng người.”
Khi chỉ quan tâm đến sự được lòng người, mà quên đi bổn phận phải tìm sự được lòng ta, nội tâm mau chóng trở nên hoang vắng, cằn cỗi, sống dựa vào sắc mặt của người khác.
Cứ nhìn vào gương của thầy Giê-su thì biết. Thầy đến thế gian đâu phải để làm vừa lòng hết mọi người đâu? Đầy người căm ghét vì những lời thầy nói, vì những việc thầy làm, họ lại còn bàn mưu tính kế hạ bệ thầy Giê-su. Nhưng mà chẳng sao cả, thầy vẫn vượt qua được, chấp nhận đắng cay để mang lại trái ngọt ngào cho nhân loại.
Dù bạn có dễ thương thật nhưng dưới mắt người không ưa thì vẫn là dễ ghét. Vậy nên thay vì ra sức tỏ ra dễ thương với mọi người thì tốt hơn hãy lắng nghe Thần Khí mách bảo mình cần làm gì, nói gì và đối xử ra sao với tha nhân. Được lòng Thiên Chúa thì tốt hơn lấy lòng người đời.
Bản dịch của Duc Trung VU, CSsR
* Tác giả đã ủy quyền cho Gió Nam đăng tải.

