Trong câu chuyện về ông Simon người Kyrênê, chúng ta gặp một người mà cuộc đời đã thay đổi chỉ trong khoảnh khắc. Ông không hề dự định tham gia vào cuộc hành trình lên đồi Golgotha định mệnh ấy. Ông chỉ đang đi ngang qua, lo chuyện của riêng mình, thì bị những người lính La Mã bắt buộc phải vác Thánh giá của Chúa Giêsu. Simon không hề biết rằng hành động trợ giúp, dù miễn cưỡng, của mình sẽ được ghi nhớ mãi mãi. Ông cũng không biết rằng khi giúp nâng đỡ gánh nặng của Chúa Giêsu, ông đã bước vào một trong những khoảnh khắc sâu xa nhất trong lịch sử cứu độ. Vậy câu hỏi quan trọng dành cho chúng ta là: Hôm nay, chúng ta đang giúp ai vác thánh giá của họ?
Cuộc sống đầy rẫy những gánh nặng. Xung quanh chúng ta, nhiều người đang mang những cây thánh giá vô hình của đau khổ, buồn phiền, khó khăn tài chính, cô đơn, trầm cảm, những mối quan hệ đổ vỡ và nhiều điều khác nữa. Thánh giá không chỉ là biểu tượng của sự đau khổ; nó còn là biểu tượng của tình liên đới, lòng thương xót và tình yêu. Bản chất cốt lõi của đời sống Kitô hữu là mở lòng ra yêu thương và giúp đỡ người khác, giống như Simon đã giúp Chúa Giêsu. Nhiều khi, chúng ta quá chìm đắm trong những khó khăn và thử thách của chính mình mà không nhìn thấy những người xung quanh đang loạng choạng dưới sức nặng của thánh giá họ phải vác. Có thể đó là người hàng xóm của bạn, người đang âm thầm chịu đựng nỗi mất mát; là người bạn đang ngập chìm trong căng thẳng; hay là người thân trong gia đình đang gặp khó khăn về tài chính nhưng quá xấu hổ để xin sự giúp đỡ.
Chúng ta được mời gọi trở thành những Simon. Bạn có thể không thể gánh vác mọi gánh nặng hay giải quyết mọi vấn đề, nhưng bạn có thể trở thành Simon cho ai đó. Điều này có thể thể hiện qua thời gian của bạn, một lời nói tốt lành, một đôi tai lắng nghe, một món quà tài chính, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện của bạn. Những hành động nhỏ nhất của lòng nhân ái có thể nâng đỡ những thánh giá nặng nề nhất. Như sách Galát 6:2 nhắc nhở chúng ta: “Hãy mang gánh nặng cho nhau, và như vậy anh em sẽ chu toàn lề luật của Đức Kitô.” Vẻ đẹp của việc giúp đỡ người khác mang thánh giá của họ là chúng ta không bao giờ đơn độc trong sứ mệnh này. Chính Chúa Giêsu cũng đồng hành với chúng ta. Khi Simon giúp Chúa Giêsu, ông không chỉ vác một khúc gỗ; ông đang tham dự vào mầu nhiệm cứu độ. Tương tự, khi chúng ta giúp ai đó mang thánh giá của họ, chúng ta đang phản ánh tình yêu của Đức Kitô trong hành động. Chúng ta trở thành những sứ giả của ân sủng Thiên Chúa trong thế giới.
Mẹ Teresa thành Calcutta từng nói: “Nếu chúng ta không có bình an, đó là vì chúng ta đã quên rằng chúng ta thuộc về nhau.” Đây chính là trái tim của Kitô giáo: chúng ta thuộc về nhau. Sức mạnh của bạn có thể trở thành sự nhẹ nhõm cho ai đó. Lòng trắc ẩn của bạn có thể mang đến hy vọng cho họ. Sự hỗ trợ của bạn có thể giúp họ tiếp tục sống. Đừng bước qua nỗi đau của người khác. Đừng làm ngơ trước những khổ đau xung quanh bạn. Có thể bạn chính là Simon người Kyrênê của họ, được kêu gọi để giúp họ đứng dậy khi họ không thể bước tiếp. Cũng như hành động nhỏ bé của Simon đã vang dội qua lịch sử, tình yêu của bạn cũng có thể thay đổi cuộc đời ai đó mãi mãi. Vậy, tôi hỏi bạn một lần nữa: Bạn đang giúp ai vác thánh giá của họ?
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

