Người xuất hiện bên bạn không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với việc họ thật sự ủng hộ bạn; ngay cả Giuđa cũng có mặt trong mọi buổi cầu nguyện. Đừng vội vàng xem mỗi cái bắt tay là dấu hiệu của một tình bạn sâu sắc, cũng đừng coi mỗi nụ cười là biểu hiện của tình yêu. Đôi khi, người ta giấu sự gian ác dưới những nụ cười rạng rỡ từ đôi môi hồng thắm, những hàm răng trắng muốt che chở cho chiếc lưỡi biết phun ra những lời hoa mỹ. Những lời chúc mừng không phải lúc nào cũng thể hiện sự vui mừng thật lòng; nhiều khi, người chúc mừng lại là người ghen tị nhất với thành công của bạn.
Cuộc sống là thế, và phần lớn những người tuyên bố họ vui mừng cho bạn, thực ra lại cay đắng vì thấy bạn tốt lên. Sự hiện diện là cần thiết, nhưng không phải lúc nào cũng là sự ủng hộ thật lòng; nhiều khi, kẻ gián điệp lại hiện diện ngay giữa đám đông, vỗ tay, gật đầu đồng tình, thậm chí đưa ra những lời khuyên cách làm tốt hơn. Anh em của Giuse cũng đã hiện diện khi nghe cậu kể về giấc mơ mười hai ngai vàng và cách họ sẽ cai trị, nhưng tất cả những gì họ nghe được chỉ là từ “quỳ lạy.”
Bạn không thể nghĩ thay cho người khác, và đó là lý do bạn phải cẩn thận xem ai được phép bước vào nơi thánh thiêng của đời bạn. Đừng quên rằng Brutus đã hiện diện một cách “tàn bạo,” thậm chí đóng vai trò tích cực trong việc ám sát chính chủ nhân của mình, Caesar. Đối với tôi, sự hiện diện không đồng nghĩa với sự ủng hộ, cũng như cái bắt tay không phải lúc nào cũng biểu thị tình huynh đệ.
Há chẳng phải Cain đã mời em mình ra cánh đồng sao? Tin tưởng vào sự hiện diện của anh trai, Abel trở thành nạn nhân vì nhầm lẫn sự hiện diện với sự ủng hộ. Chính anh trai mình đã giết Abel một cách lạnh lùng, chỉ vì ghen tị với phúc lành của Thiên Chúa dành cho em. Cain có thể đã chúc mừng em khi Chúa nhận lễ vật của Abel. Có thể hắn đã gật đầu vui vẻ giả tạo và nói: “Anh rất mừng cho em.” Kẻ sát nhân ấy hẳn đã tuyên bố mình tự hào về em trai. Nếu Cain tỏ vẻ bất mãn hay giận dữ trước thành công của Abel, chắc chắn Abel đã tránh buổi gặp gỡ đó, và cũng tránh được cái chết oan nghiệt.
Nhưng không, Cain mỉm cười, hát ngợi ca em mình, vỗ vai và khen ngợi Abel lên tận trời xanh vì đã thu hút được sự chú ý của Chúa. Thật đau lòng khi sự phản bội không đến từ những kẻ thù rõ ràng, mà thường đến từ những người bạn tin cậy nhất. Đáng buồn hơn là người đâm sau lưng chúng ta thường lại là người mà ta từng hy sinh không biết bao lần để cứu họ. Thật khó hiểu tại sao ai đó mà bạn từng giúp thoát khỏi hố sâu tăm tối, lại quay lưng đẩy bạn xuống chính hố đó.
Cuộc sống là vậy, và trong khi nhiều người sống để kể câu chuyện của mình, thì một số khác lại không có cơ hội đó. Đừng vội vàng coi ai là bạn, cũng đừng lập tức xem họ là kẻ thù. Hãy nhớ rằng Chúa Giêsu đã gọi Phêrô là “Satan,” nhưng lại gọi Giuđa là “bạn.” Hãy suy nghĩ. Hãy cân nhắc, bạn tôi.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

