Bất cứ khi nào bạn cảm thấy cô đơn, bạn phải cố gắng tìm ra nguồn gốc của cảm giác này. Bạn có khuynh hướng hoặc chạy trốn khỏi nỗi cô đơn hoặc chìm đắm trong nó. Khi bạn chạy trốn khỏi nó, nỗi cô đơn của bạn không thực sự giảm đi; bạn chỉ đơn giản buộc nó ra khỏi tâm trí mình tạm thời. Khi bạn bắt đầu chìm đắm trong nó, cảm xúc của bạn chỉ trở nên mạnh mẽ hơn, và bạn trượt vào trầm cảm.
Nhiệm vụ tâm linh không phải là trốn thoát nỗi cô đơn, không phải để bản thân chết chìm trong nó, mà là tìm ra nguồn gốc của nó. Điều này không dễ thực hiện, nhưng khi bạn bằng cách nào đó có thể xác định nơi mà những cảm xúc này nảy sinh, chúng sẽ mất đi một phần quyền lực đối với bạn. Sự xác định này không phải là một nhiệm vụ lý trí; đó là một nhiệm vụ của trái tim. Với trái tim mình, bạn phải tìm kiếm nơi đó mà không sợ hãi.
Đây là một cuộc tìm kiếm quan trọng vì nó dẫn bạn đến việc nhận ra điều gì đó tốt đẹp về bản thân. Nỗi đau của sự cô đơn có thể bắt nguồn từ ơn gọi sâu thẳm nhất của bạn. Bạn có thể thấy rằng nỗi cô đơn của mình liên kết với lời mời gọi sống hoàn toàn cho Thiên Chúa. Như thế, nỗi cô đơn của bạn có thể được mạc khải cho bạn như mặt bên kia của món quà độc đáo bạn có. Một khi bạn có thể trải nghiệm trong sâu thẳm bản thể mình sự thật của điều này, bạn có thể thấy nỗi cô đơn của mình không chỉ có thể chịu đựng được mà còn sinh hoa trái. Những gì dường như chủ yếu là đau đớn sau đó có thể trở thành một cảm giác mà, tuy đau đớn, lại mở ra cho bạn con đường đến sự hiểu biết sâu sắc hơn nữa về tình yêu của Thiên Chúa.
* Henri J.M. Nouwen – Tiếng nói từ nội tâm
* Bản dịch: Nhóm Tủ sách Công Giáo

