1. Đọc cuốn sách cuộc đời bạn. Cuộc đời là cuốn sách quý giá nhất mà chúng ta được ban tặng; nó chứa đựng những điều mà chúng ta tìm kiếm ở nơi khác trong vô vọng. Thánh Âu-tinh đã hiểu điều này: “Hãy trở về với chính mình. Sự thật ngự trị trong nội tâm chúng ta.” Tôi gửi lời mời gọi này đến tất cả anh chị em và ngay cả chính tôi: hãy đọc câu chuyện cuộc đời mình. Hãy nhìn vào bên trong, tự hỏi hành trình của bạn đã diễn ra như thế nào. Hãy làm điều đó với sự bình an. Hãy trở về nội tâm.
2. Hãy nhớ rằng bạn là duy nhất. Tất cả chúng ta đều như vậy. Chúng ta được đưa vào thế giới này để được yêu thương vì chính con người mình và để yêu thương người khác theo cách độc đáo và đặc biệt của riêng mình. Cuộc đời không phải là một trò chơi mà chúng ta ngồi bên lề, chờ được gọi vào sân thay thế cho một ai khác. Không: mỗi chúng ta là duy nhất trong mắt Thiên Chúa. Đừng để bản thân bị “tiêu chuẩn hóa”. Không ai trong chúng ta là một bản sao tiêu chuẩn; tất cả chúng ta đều duy nhất, tự do và sống động, được kêu gọi để sống một câu chuyện tình yêu với Thiên Chúa, để đưa ra những quyết định táo bạo và kiên định, để chấp nhận rủi ro tuyệt vời của việc yêu thương.
3. Hãy để vẻ đẹp của bạn tỏa sáng! Tôi không nói về loại vẻ đẹp được định hình bởi thời trang, nhưng là vẻ đẹp thực sự. Không phải loại vẻ đẹp khiến một người chỉ tập trung vào chính mình, như chàng Narcissus trong thần thoại Hy Lạp, người đã yêu chính hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước rồi chết đuối trong đó. Không phải loại vẻ đẹp thỏa hiệp với cái ác, như Dorian Gray, người mà khi lời nguyền kết thúc, đã thấy mình với một khuôn mặt biến dạng.Tôi đang nói về loại vẻ đẹp không bao giờ phai nhạt vì nó là phản chiếu của vẻ đẹp thần linh. Thiên Chúa của chúng ta đồng thời là Đấng Nhân Lành, Chân Thật và Công Chính. Và vẻ đẹp là một trong những cách đặc biệt để chúng ta đến với Người.
4. Học cách tự cười chính mình. Những kẻ ái kỷ luôn soi gương… Tôi đề nghị thỉnh thoảng bạn hãy soi gương và cười chính mình. Hãy cười chính mình! Điều đó sẽ tốt cho bạn.
5. Hãy mang trong mình nỗi khắc khoải lành mạnh. Trong các dự án và ước mơ của mình, hãy trải nghiệm loại khắc khoải thúc bách bạn tiếp tục tiến về phía trước, không bao giờ cảm thấy như thể mình đã “đến đích”. Đừng tách mình ra khỏi thế giới bằng cách nhốt mình trong phòng—như một Peter Pan không bao giờ muốn lớn lên—nhưng hãy cởi mở và can đảm.
6. Học cách tha thứ. Ai cũng biết mình không phải là người cha hay người mẹ như lẽ ra phải có; họ không phải là người vợ hay người chồng, người anh chị em hay người bạn như lẽ ra phải có. Tất cả chúng ta đều có những khiếm khuyết. Và tất cả chúng ta đều cần lòng thương xót. Hãy nhớ rằng tất cả chúng ta cần tha thứ; chúng ta cần sự tha thứ và cần sự kiên nhẫn. Và hãy nhớ rằng Thiên Chúa đi bước trước trong mọi sự. Người luôn là Đấng đầu tiên tha thứ.
7. Học cách thấu hiểu nỗi buồn. Trong thời đại ngày nay, nỗi buồn thường bị xem là điều gì đó tiêu cực, một căn bệnh cần tránh bằng mọi giá. Thay vào đó, nỗi buồn có thể là một hồi chuông cảnh báo giá trị, mời gọi chúng ta khám phá những chân trời phong phú và màu mỡ hơn mà sự hời hợt và trốn chạy đã ngăn cản. Đôi khi nỗi buồn hoạt động như một tín hiệu đèn đỏ: Dừng lại! Hãy đón nhận tín hiệu đó vào cuộc sống của bạn; sẽ tồi tệ hơn nhiều nếu bạn chọn phớt lờ nó.
8. Hãy mơ những giấc mơ lớn. Đừng hài lòng với chỉ những gì bạn cảm thấy mình xứng đáng được hưởng trong đời. Thiên Chúa không muốn chúng ta giới hạn chân trời của mình; Người không muốn chúng ta ngồi trong một chiếc xe đang đậu bên lề đường. Người muốn chúng ta lao tới những mục tiêu cao hơn với niềm vui và sự táo bạo. Chúng ta không được dựng nên chỉ để mơ về những kỳ nghỉ và những ngày cuối tuần, nhưng để biến những giấc mơ thánh thiêng của mình trong cuộc đời này thành hiện thực. Người ban cho chúng ta khả năng mơ ước để chúng ta có thể ôm trọn vẻ đẹp của sự sống.
9. Đừng nghe những người rao bán ảo tưởng. Mơ ước là một chuyện; ảo tưởng lại là chuyện khác. Những kẻ nói về ước mơ nhưng lại rao bán ảo tưởng là đang cố gắng thao túng hạnh phúc của bạn. Chúng ta được dựng nên cho một loại niềm vui lớn lao hơn.
10. Hãy mang tính cách mạng và đi ngược dòng. Trong thế giới bất ổn và thường phù du của chúng ta, có những người cố gắng rao giảng tầm quan trọng của việc “tận hưởng” khoảnh khắc. Họ nói rằng không đáng để đưa ra một cam kết suốt đời cho một điều gì đó, rằng không tốt khi đưa ra những quyết định mạnh mẽ vì chúng ta không biết ngày mai sẽ ra sao. Tôi yêu cầu bạn hãy là một nhà cách mạng và nổi loạn chống lại nền văn hóa này, một nền văn hóa mà về sâu xa, muốn làm cho bạn tin rằng bạn không có khả năng đảm nhận các trách nhiệm của mình. Hãy có can đảm để hạnh phúc.
11. Hãy mạo hiểm, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phạm sai lầm. Đừng đứng trên ban công xem cuộc đời trôi qua. Đừng nhầm lẫn hạnh phúc với một chiếc ghế sofa. Hãy để những ước mơ của bạn nở hoa và đưa ra những quyết định mạnh mẽ. Hãy chấp nhận rủi ro. Đừng đi qua cuộc đời một cách mê muội hay tiếp cận thế giới như một khách du lịch. Hãy gây tiếng vang! Hãy xua tan những nỗi sợ hãi làm bạn tê liệt. Hãy sống! Hãy sống trọn vẹn và theo cách tốt nhất có thể!
12. Hãy bước đi cùng người khác. Thật khủng khiếp khi bước đi đơn độc: khủng khiếp và tẻ nhạt. Bằng cách bước đi với người khác, với bạn bè, với những người yêu thương chúng ta, chúng ta giúp chính mình đạt được mục tiêu. Và nếu bạn ngã, hãy đứng dậy. Đừng sợ thất bại, đừng sợ vấp ngã. Trong nghệ thuật bước đi, điều quan trọng không phải là không bị ngã, mà là không nằm lì sau khi ngã.
13. Hãy sống một cách nhưng không. Cuộc đời của những người không cho đi một cách tự nguyện sẽ trở thành một loại thương mại điên cuồng, nơi chúng ta không ngừng đo đếm những gì mình cho đi và những gì mình nhận lại. Thiên Chúa ban cho một cách nhưng không, ngay cả khi giúp đỡ những người không trung tín. “Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt” (Mt 5,45). Chúng ta nhận được sự sống một cách nhưng không; chúng ta không trả tiền cho nó. Do đó, tất cả chúng ta có thể cho đi mà không mong đợi nhận lại bất cứ điều gì. Đây là điều Chúa Giê-su đã nói với các môn đệ: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10,8). Đây chính là ý nghĩa của một cuộc sống viên mãn.
14. Hãy nhìn xuyên qua bóng tối. Hãy nỗ lực tìm kiếm ánh sáng ngay cả trong bóng tối. Chúng ta không bao giờ được ngừng tìm kiếm ánh sáng trong bất kỳ bóng tối nào nơi tâm hồn hay xung quanh chúng ta. Hãy ngước nhìn từ đất lên trời, không phải để chạy trốn nhưng để kháng cự lại cơn cám dỗ bị giam hãm bởi nỗi sợ hãi. Nguy hiểm là nỗi sợ sẽ chế ngự chúng ta, khiến chúng ta khép kín nơi chính mình, khóc lóc và than vãn. Hãy nhìn lên trời!
15. Hãy nhớ rằng bạn được dành cho những điều cao cả. Thiên Chúa muốn điều tốt nhất cho chúng ta; Người muốn chúng ta hạnh phúc. Người không đặt ra giới hạn và Người không tính lãi suất cho chúng ta. Chúa Giê-su đang ở bên cạnh chúng ta; không có động cơ kín đáo hay sự mong đợi đáp đền nào. Niềm vui Người để lại trong lòng chúng ta là niềm vui trọn vẹn và vị tha. Nó không bao giờ bị pha loãng, nhưng không ngừng đổi mới.
* Đức Cố Giáo Hoàng Phanxicô – “I want you to be happy” – Cha muốn con hạnh phúc.
* (Bản dịch của Nhóm tủ sách Công Giáo).

