Con người có thể quên đi những ngày tháng khó khăn, nhưng không bao giờ quên những ai đã giúp mình vượt qua dễ dàng hơn. Có một vẻ đẹp sâu lắng khi ta hiện diện bên cạnh người khác trong những thời khắc đen tối của đời họ. Trong cuộc sống, ai trong chúng ta cũng sẽ gặp phải những cơn bão. Có những ngày ta cảm giác như cả thế giới đang đè nặng lên vai mình. Có những đêm không ngủ vì trái tim nặng trĩu lo âu, và những buổi sáng chẳng mang lại sự nhẹ nhõm nào. Trong những lúc như thế, thường thì điều mà người ta cần không phải là một giải pháp, mà là một sự hiện diện, một bàn tay ấm áp, một lời hy vọng, hay chỉ đơn giản là một người bạn âm thầm đứng bên cạnh trong cơn mưa cho đến khi bầu trời sáng trở lại.
Khi bạn nhìn lại đời mình, có lẽ bạn không nhớ hết chi tiết từng khó khăn mình đã trải qua. Nỗi đau rồi cũng mờ nhạt, những trở ngại cũng dần trở thành ký ức xa vời. Nhưng một điều chắc chắn sẽ luôn rõ ràng trong tâm trí bạn: những người đã giúp bạn vượt qua. Những ai đã cho bạn một bờ vai, những người lắng nghe mà không phán xét, những người tin tưởng vào bạn ngay cả khi chính bạn nghi ngờ bản thân. Đó là những khuôn mặt, những giọng nói, những bàn tay mà ta mãi mãi khắc ghi, vì họ đã cho ta sức mạnh khi ta yếu đuối.
Hiện diện bên cạnh ai đó không phải chỉ để mang lại giải pháp; đó là sự hiện diện không đòi hỏi gì đổi lại. Đó là trở thành một điểm tựa khi họ cảm thấy thế giới của mình đang sụp đổ, là thắp lên một ánh sáng khi họ lạc lối trong bóng tối. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là việc xuất hiện, là lắng nghe mà không ngắt lời, là động viên khi họ thất vọng. Điều đẹp đẽ khi ta ở bên cạnh người khác là ta không bao giờ biết hết được tác động của những hành động ấy. Một lời động viên bạn nói hôm nay có thể là nguồn cảm hứng cho họ trong nhiều năm về sau. Một cử chỉ tử tế nhỏ bé có thể lưu lại trong lòng họ lâu dài ngay cả khi chính bạn đã quên nó đi. Người ta có thể quên bạn đã nói gì, làm gì, nhưng họ sẽ không bao giờ quên cảm giác bạn mang lại.
Khi ta đứng bên cạnh bạn bè, gia đình, hay thậm chí một người xa lạ trong lúc họ cần, ta đang gieo những hạt giống tri ân vào lòng họ. Những hạt giống sẽ nở rộ thành những ký ức suốt đời. Và những ký ức này đan kết ta vào cuộc đời của họ, mãi mãi được trân trọng và không bao giờ phai nhạt. Hãy nhớ rằng, dù chính bạn đã vượt qua những thử thách, đừng để sự bình an hiện tại khiến bạn thờ ơ trước nỗi đau của người khác. Hãy hiện diện bên họ, bởi vì đã có lúc bạn được nâng đỡ, và giờ đây là lúc để bạn trở thành điểm tựa cho người khác.
Là bạn bè, là anh chị em trong đức tin, là con người với nhau, chúng ta có một trách nhiệm sâu sắc đối với nhau. Khi người bạn của bạn đối diện những ngày đen tối, hãy là ánh sáng để họ nương tựa. Khi họ bước đi trong cơn bão, hãy là nơi trú ẩn mà họ có thể tin cậy. Hãy để sự hiện diện, hành động đồng hành ấy trở thành dấu ấn của bạn trong cuộc đời họ. Rồi sẽ đến ngày họ vươn tới những đỉnh cao mới và có thể không còn cần bạn theo cùng cách ấy nữa, nhưng họ sẽ không bao giờ quên rằng, trong những khoảnh khắc thấp nhất của cuộc đời, bạn đã ở đó. Hãy đồng hành cùng bạn bè, bởi khi làm vậy, bạn sẽ trở thành không thể phai nhòa trong tâm trí họ.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

