Một ngày nào đó, bạn sẽ thức dậy và nhận ra rằng hạnh phúc không phải là ngôi nhà của bạn trông ra sao. Đó không phải là kích thước của những căn phòng hay sự lấp lánh của sàn nhà. Hạnh phúc thật sự được tìm thấy trong cách bạn yêu thương những người trong chính ngôi nhà đó. Đó là những khoảnh khắc tĩnh lặng của sự gắn kết, những tiếng cười vang bên bữa cơm, sự ấm áp của cái ôm sau một ngày dài. Hạnh phúc không nằm ở những gì chúng ta tích lũy, mà là ở những mối quan hệ mà chúng ta nuôi dưỡng. Đó không phải là những gì chúng ta có, mà là cách chúng ta yêu thương, yêu sâu đậm, yêu hết lòng và trao ban hết mình cho những người thân yêu. Hạnh phúc không phải là đích đến mà bạn đạt được khi thành công ở một độ tuổi nào đó hay khi đã đạt được một cột mốc nhất định. Không; hạnh phúc là khi bạn chìm đắm trong một điều mà bạn yêu thích đến nỗi thời gian dường như biến mất. Đó là khi bạn đắm mình trong đam mê, trong mục đích sống của mình, đến mức những giờ phút trôi qua như những giây phút, và bạn quên đi mọi thứ xung quanh. Đó chính là loại thành công mang lại niềm vui, không phải theo định nghĩa của thế gian, mà là sự mãn nguyện thầm lặng của chính bạn.
Hạnh phúc không nằm ở việc nhận được sự tán thành của người khác. Không phải là nghe những lời khen ngợi của thế gian hay cảm thấy được công nhận qua những tràng pháo tay. Hạnh phúc thật sự là khi mỗi ngày bạn thức dậy, cảm thấy bình an trong chính con người của mình. Đó là khi bạn có thể nhìn vào gương và mỉm cười, biết rằng bạn đủ, chỉ với con người thật của mình.
Hạnh phúc không phải là có được những điều tốt nhất, mà là có khả năng làm điều tốt nhất với bất kỳ điều gì bạn có. Cuộc sống sẽ không bao giờ hoàn hảo. Nó sẽ không bao giờ trao cho chúng ta mọi điều mình mong muốn trên một chiếc khay bạc. Nhưng hạnh phúc được tìm thấy trong lòng biết ơn, trong việc nhận ra vẻ đẹp từ những điều nhỏ bé, trong việc làm tốt nhất từ mọi hoàn cảnh. Đó là khi bạn nhìn thấy cơ hội nơi người khác chỉ thấy khó khăn, khi bạn tạo nên niềm vui nơi mà dường như chẳng có gì. Đó là khi bạn nhận ra rằng những gì bạn đang có đã là đủ, và quyền năng để làm cho nó trở nên tốt đẹp hơn nằm trong tay bạn. Hạnh phúc là biết rằng bạn đã làm hết sức mình với những gì mình đã nhận được. Không phải là đạt được một mục tiêu lớn lao, khó nắm bắt, mà là sống trung thành với hành trình của mình. Đó là khi bạn nhìn lại cuộc sống và nói, “Tôi đã làm hết sức với những gì tôi có.” Dù cuộc sống có cho bạn nhiều hay ít, hạnh phúc là sự an lòng khi biết rằng bạn đã tận dụng nó tốt nhất có thể. Đó là khi bạn chấp nhận những giới hạn của mình nhưng vẫn tiến bước với hy vọng và sự kiên cường.
Quan trọng nhất, hạnh phúc không phải là điều chỉ đến với chúng ta khi mọi vấn đề được giải quyết và mọi thứ đều hoàn hảo. Hạnh phúc nằm trong những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhắc nhở chúng ta rằng ánh sáng của ngày mới luôn hiện diện, nếu chúng ta chậm lại đủ để nhận ra. Dù mặt trời có bị mây che khuất, nhưng nó vẫn luôn tỏa sáng. Và hạnh phúc là nhận ra những tia sáng ấy, là dừng lại đủ lâu để trân quý vẻ đẹp đã hiện hữu trong cuộc sống của bạn, ngay cả khi thật khó để thấy.
Hạnh phúc nằm ở giây phút hiện tại, không phải là “một ngày nào đó” mà bạn vẫn mơ đến. Hạnh phúc nằm ở cách bạn yêu thương, cách bạn sống, và cách bạn làm hòa với con người mình và nơi bạn đang đứng hôm nay. Đó là cách bạn chọn nhìn thế giới, không phải là một nơi mà bạn phải không ngừng tìm kiếm thêm, mà là một không gian nơi bạn có thể tìm thấy niềm vui ngay tại đây, ngay lúc này, với những gì bạn đã có.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

