Có một tiếng kêu thầm lặng mà nhiều người trong chúng ta mang theo, một gánh nặng nằm sâu trong cõi lòng. Và nhiều khi, khi chúng ta tìm kiếm sự an ủi, điều chúng ta nhận được lại là những lời khuyên răn. Lời khuyên là tốt, đúng vậy, nhưng đôi khi, đó không phải là điều chúng ta thực sự cần. Con người không phải lúc nào cũng cần lời khuyên. Đôi khi, tất cả những gì họ thực sự cần là một bàn tay để nắm, một đôi tai để lắng nghe, và một tấm lòng để thấu hiểu. Chúng ta có phải đã quên mất sức mạnh đơn sơ của sự hiện diện không? Trong một thế giới đầy tiếng nói và ý kiến, chúng ta đã đánh mất giá trị của sự đồng hành thầm lặng. “Mọi sự đều có thời kỳ,” sách Giảng Viên nói, “có thời để nói và có thời để im lặng.” Có những lúc trong đời, lời nói trở nên vô nghĩa, giải pháp dường như xa vời, và điều chữa lành nhất không phải là lời khuyên, mà là một sự hiện diện ấm áp và đầy cảm thông. Sự chạm vào nhau của con người có sức mạnh lạ thường. Khi chúng ta nắm tay ai đó, đó không chỉ là một cử chỉ, mà là một sự kết nối, một lời cam kết rằng họ không cô đơn. Trong lúc đau đớn, điều chúng ta thường tìm kiếm không phải là những bài học về cách chịu đựng, mà là một bàn tay để nói với chúng ta rằng, “Tôi ở đây cùng bạn.” Như câu tục ngữ châu Phi nói: “Hãy nắm giữ người bạn chân thành bằng cả hai tay.” Vì khi nắm tay nhau, chúng ta tìm thấy sức mạnh mà ta chưa từng biết mình có.
Lắng nghe là một trong những món quà quý giá nhất mà ta có thể trao cho người khác. Nhưng không phải bất kỳ loại lắng nghe nào, mà là lắng nghe đầy cảm thông. Lắng nghe mà không vội vã đáp trả hay giải quyết, mà lắng nghe để hiểu. Ai trong chúng ta cũng có câu chuyện để kể, nỗi đau để giãi bày, và đôi khi, những câu chuyện ấy không cần lời bình luận, chúng chỉ cần được lắng nghe. Như câu nói của người thổ dân châu Mỹ: “Hãy lắng nghe, nếu không lưỡi của bạn sẽ làm bạn trở nên điếc.” Sự chữa lành lớn nhất không đến từ những lời ta nói, mà từ không gian ta tạo ra cho người khác để họ bày tỏ bản thân. Sự thấu hiểu sâu sắc hơn chỉ là nghe lời người khác nói. Đó là khả năng cảm nhận điều họ cảm, bước đi trong hoàn cảnh của họ mà không phán xét, và ôm ấp nỗi đau của họ như thể đó là của chính mình. Trong Tin Mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu đã khóc cùng với Maria và Marta bên mộ của Lazarô. Ngài biết Ngài sẽ làm Lazarô sống lại, nhưng Ngài đã chọn trước hết để thấu hiểu nỗi buồn của họ, khóc cùng họ, chia sẻ nỗi đau của họ trước khi đưa ra giải pháp. Chúng ta không được kêu gọi để giải quyết mọi vấn đề hay có câu trả lời đúng mọi lúc. Đôi khi, tất cả những gì cần là ngồi lại với nỗi đau của người khác và đơn giản nói rằng, “Tôi hiểu.”
Cuối cùng, người ta sẽ nhớ đến những bàn tay đã nắm lấy họ, những đôi tai đã lắng nghe mà không ngắt lời, và những trái tim đã làm họ cảm thấy được nhìn nhận và thấu hiểu. Không gì có thể thay thế sức mạnh của sự cảm thông, vì khi ta trao nó một cách tự nguyện, ta phản chiếu chính tình yêu của Thiên Chúa, một tình yêu luôn nắm giữ, lắng nghe, và hiểu chúng ta vượt trên mọi lời nói. Vậy hãy chọn trao đi đôi bàn tay, đôi tai, và tấm lòng của chúng ta. Bởi đôi khi, đó là tất cả những gì một người cần. Và trong sự trao ban đơn sơ ấy, ta có thể nhận ra rằng mình đã tặng món quà quý giá nhất, chính là tình nhân loại.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

