close

NẾU BẠN MUỐN ĐƯỢC CHỮA LÀNH, ĐỪNG CÀO XÉ VẾT THƯƠNG NỮA…

Ngày đăng: 15/10/2025 Lượt xem: 366 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
lyndon li zrT1tjnxJKQ unsplash

Để chữa lành một vết thương, bạn cần ngưng cào xé nó. Sự thật đơn giản này không chỉ nói về những vết thương thể xác mà còn về những vết thương trong tâm hồn, trí óc, và linh hồn. Chúng ta đều mang trong mình những vết sẹo, có cái hiện rõ, có cái chôn sâu trong lòng. Quá nhiều lần, ta lại tìm về những ký ức đau thương, những vết thương cũ, như thể việc sống lại chúng có thể giúp ta hiểu rõ hơn. Nhưng càng cào xé vết thương, nó càng sâu, càng chảy máu, và càng lâu lành. Có sự khôn ngoan trong việc buông bỏ, trong việc cho phép bản thân được chữa lành mà không luôn luôn quay lại những điều đã làm tổn thương mình. Quá khứ, với tất cả nỗi đau của nó, đã hoàn thành vai trò của mình. Nó đã hình thành nên bạn, dạy bạn những điều, và có thể đã để lại vết sẹo. Nhưng giờ đây, đã đến lúc ngừng cào xé những vết thương ấy. Ngừng khơi dậy những ký ức khiến bạn đau đớn, khiến bạn bị giam cầm, khiến bạn không thể tiến lên phía trước. Khi ta cứ mãi quay lại những tổn thương trong quá khứ, ta không chỉ đang nhớ lại nỗi đau mà còn mời gọi nó tiếp tục hiện diện. Ta mở cửa cho sự cay đắng, cho giận dữ, cho hối tiếc. Ta tự giam mình trong vòng luẩn quẩn của đau khổ, không thể tự giải thoát.

Nhưng bạn ơi, bạn không cần phải sống trong những vết thương của mình. Bạn không cần phải mang theo gánh nặng của nỗi đau hôm qua vào ngày hôm nay. Chữa lành không chỉ cần thời gian; nó cần một quyết định có ý thức để buông bỏ. Hãy tưởng tượng, nếu mỗi lần một vết cắt trên da bạn bắt đầu lành, bạn lại cào nó đến chảy máu. Vết thương sẽ không bao giờ khép lại. Điều tương tự cũng đúng với những vết thương tinh thần và cảm xúc của bạn. Bạn không thể lành nếu bạn cứ mãi quay lại nguồn gốc của nỗi đau. Chữa lành sẽ đến khi bạn ngừng khơi gợi những vết thương của quá khứ và cho phép bản thân lớn lên vượt qua chúng. Chúng ta thường nghĩ rằng việc giữ chặt nỗi đau là cách bảo vệ bản thân, có thể là khỏi bị tổn thương lần nữa, có thể là để không quên những gì đã trải qua. Nhưng thực tế, việc giữ chặt nỗi đau chỉ làm điều ngược lại. Nó giữ ta trong trạng thái đau khổ, ngăn cản ta trải nghiệm niềm vui và sự bình an mà Chúa ban cho ta trong hiện tại.

Bạn không bị định nghĩa bởi những gì đã xảy ra với bạn. Những vết thương của bạn không phải là bản chất của bạn. Đã đến lúc buông bỏ. Đúng, những gì đã xảy ra rất đau đớn. Đúng, bạn đã bị tổn thương. Nhưng bạn không cần phải tiếp tục tự làm tổn thương mình bằng cách sống lại những ký ức ấy. Khi bạn ngừng cào xé vết thương, bạn cho phép mình được chữa lành, được tái sinh, được tìm thấy bình an. Bạn trao cho mình món quà của sự tự do, giải thoát khỏi xiềng xích của quá khứ. Chữa lành là một hành trình, không phải là một quá trình chỉ qua một đêm. Và thật bình thường nếu nỗi đau vẫn còn hiện diện đôi lúc. Nhưng hãy nhớ rằng, chữa lành cũng là một lựa chọn, lựa chọn ngừng quay lại những cảnh tượng đau buồn, ngừng lặp lại những lời làm đau lòng, ngừng tưởng tượng những tình huống có thể đã khác đi. Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng bạn có thể chọn cách tiến về phía trước.

Như ai đó đã nói: “Oán hận giống như uống thuốc độc và chờ đợi người khác chết.” Đừng đầu độc chính mình bằng những ký ức giữ bạn gắn liền với nỗi đau. Đừng cào xé vết thương nữa. Thay vào đó, hãy để tình yêu, sự tha thứ, và ân sủng trở thành liều thuốc chữa lành bạn.

* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x