Thất vọng là một trong những người thầy đau đớn nhất của cuộc sống, nhưng cũng là một món quà nếu ta biết cách mở ra. Khi quá phụ thuộc vào người khác, mong họ sẽ đưa mình vượt qua sóng gió cuộc đời, ta tự đẩy mình vào vòng xoáy của sự thất bại. Albert Einstein từng khôn ngoan nói: “Tôi biết ơn tất cả những ai đã nói ‘Không’. Nhờ họ mà tôi tự mình làm được.” Mỗi lời từ chối giống như một cánh cửa đóng lại, nhưng không phải để giam hãm bạn, mà là để thử thách bạn tìm một con đường khác.
Khi người ta từ chối giúp đỡ bạn, họ không lấy đi của bạn bất cứ điều gì; thực ra, họ đang khuyến khích bạn khám phá khả năng thật sự của mình. Họ đang nói với bạn, dù không rõ ràng ngay lúc này, rằng bạn có sức mạnh vượt ngoài nhận thức, có nguồn lực tiềm ẩn và sự sáng tạo chưa được khai thác. Kỳ vọng không thực tế vào người khác chẳng khác nào căng buồm mà không nhìn hướng gió. Nó làm lệch lạc mối quan hệ, đầu độc hạnh phúc và dẫn ta đến chỗ thất vọng không thể tránh khỏi.
Bạn có thể nghĩ rằng ai đó nợ bạn sự giúp đỡ vì những gì đã qua hoặc vì mối quan hệ thân tình. Nhưng hãy tự hỏi: cây có nợ bạn trái chín, hay nó chỉ ban tặng từ sự dồi dào của mình? Tương tự, con người không có nghĩa vụ phải cho bạn điều gì cả; sự từ chối của họ không phải là sự nhẫn tâm, mà là nhắc nhở bạn về sự thật căn bản của cuộc sống: đôi khi, bạn phải tự mình gánh vác gánh nặng.
Cách tốt nhất để tránh thất vọng là sống mà không mong đợi bất kỳ điều gì từ ai. Nhờ vậy, bạn mở lòng đón nhận những niềm vui bất ngờ từ thành tựu cá nhân và sự trưởng thành. Khi bạn thôi kỳ vọng, bạn bắt đầu nhận được theo những cách không ngờ và sâu sắc; sức mạnh của bạn tăng lên, sự bền bỉ trở nên không thể lay chuyển, và khả năng thích ứng của bạn được mài giũa sắc bén hơn. Điều này không có nghĩa là bạn sẽ không cần sự giúp đỡ trên hành trình. Nó chỉ có nghĩa là khi sự giúp đỡ đến, đó sẽ là một phúc lành chứ không phải là điều bắt buộc. Và khi không có ai giúp đỡ, bạn sẽ nhận ra rằng mình vẫn đứng vững, sẵn sàng đối mặt với thách thức.
Cuộc đời đầy rẫy những khúc quanh bất ngờ, và chính trong sự từ chối, trong những lặng im khi lời cầu cứu không được đáp lại, ta mới tìm thấy kho báu sâu thẳm của sức mạnh nội tâm. Hãy nhớ rằng, không ai có thể ngăn cản một tâm hồn quyết tâm vươn lên. Khi người ta nói “không,” đừng chán nản. Thay vào đó, hãy để nó thắp lên ngọn lửa trong bạn. Hãy để nó nhắc nhở rằng hành trình này là của bạn, mục tiêu là của bạn, và thành công cũng thuộc về bạn. Bạn hoàn toàn có thể tự mình định hình số phận. Mỗi lời “không” là một sự xác nhận rằng bạn đủ mạnh mẽ để tìm ra con đường khác.
Như mặt trời mỗi ngày đều mọc lên không thất bại, bạn cũng có thể vượt lên mọi giới hạn từ sự từ chối của người khác. Vậy nên, đừng thất vọng. Hãy biết ơn.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

