Hạnh phúc là đủ, là sự thỏa mãn trong giây phút hiện tại, là bằng lòng với con người mình và vị trí mình đang đứng. Như triết gia cổ đại Epicurus đã khôn ngoan nhắc nhở: “Đừng làm hỏng những gì bạn có bằng cách khao khát những điều bạn chưa có; hãy nhớ rằng những gì bạn có lúc này từng là những điều mà bạn chỉ dám ước ao.” Hạnh phúc không phải là không ngừng vươn tới nhiều hơn; mà là nhận ra và trân trọng những gì mình đã sở hữu.
Trong thế giới hối hả này, xã hội thúc đẩy chúng ta tin rằng nhiều hơn luôn tốt hơn: nhiều tiền bạc, nhiều thành công, nhiều lời khen ngợi. Nhưng hạnh phúc thật sự không nằm ở tài khoản ngân hàng đầy ắp hay danh sách thành tựu dài đằng đẵng. Luôn sẽ có một điều gì đó khác, mới hơn, lớn lao hơn. Và nếu chúng ta luôn nhìn vào những gì mình chưa có, ta sẽ bỏ lỡ vẻ đẹp và sự dư dật của những gì mình đã có. Sự mưu cầu “tất cả” là một cái hố không đáy. Nó giống như việc đuổi theo chân trời, bạn có thể chạy nhanh đến đâu cũng không bao giờ bắt kịp.
Hạnh phúc thật sự, hạnh phúc bền vững, không đến từ việc có tất cả, mà từ sự hiểu biết rằng không cần tất cả để hạnh phúc. Có sự khôn ngoan trong sự thỏa mãn. Có sức mạnh trong sự giản đơn. Bằng lòng không có nghĩa là từ bỏ tham vọng hay chấp nhận số phận, mà là nhận ra rằng hạnh phúc không phải là một điểm đến; nó là một trạng thái của tâm hồn. Hạnh phúc được tìm thấy ngay tại đây và ngay lúc này, bất kể hoàn cảnh.
Nhà thơ Henry David Thoreau đã diễn tả điều này một cách tuyệt đẹp khi ông nói: “Một người giàu có tương ứng với số điều mà anh ta có thể bỏ qua.” Những người hạnh phúc nhất thường là những người đã học cách buông bỏ những sự thừa thãi về vật chất, sự so sánh không ngừng và nhu cầu được công nhận từ bên ngoài. Họ hiểu rằng bình an và niềm vui không đến từ sự dư dả của cải, mà từ sự dư dả của tâm hồn.
Hạnh phúc là khi bạn thức dậy với một tấm lòng biết ơn. Nó nằm trong tiếng cười của một đứa trẻ, trong cái ôm ấm áp của người thân yêu, trong sự thỏa mãn sau một ngày làm việc đầy ý nghĩa. Hạnh phúc không nằm ở sự tích lũy của cải hay sự mưu cầu hoàn hảo. Thực tế, nhiều người có tất cả nhưng vẫn vật lộn để tìm kiếm hạnh phúc, bởi họ đã bỏ quên những chân lý đơn giản mà hạnh phúc dựa trên: sự thỏa mãn, lòng biết ơn và sự bình an nội tâm.
Chúng ta cần học cách định nghĩa lại “tất cả” là gì. “Tất cả” có phải là sự giàu có vật chất, địa vị, và quyền lực? Hay “tất cả” là tình yêu trong cuộc sống của chúng ta, là sức khỏe của thân thể, là sự bình an trong tâm trí và là niềm vui trong trái tim? Hạnh phúc thật sự đến khi chúng ta thay đổi góc nhìn từ những gì mình thiếu sang những gì mình đã có.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

