Cuộc đời chỉ như một hơi thở thoáng qua, một sợi tơ mỏng manh buộc chặt chúng ta với thế giới này. Quá thường xuyên, chúng ta đặt hy vọng vào người khác, nghĩ rằng khi ta gục ngã, họ sẽ nâng ta lên; khi ta khóc, họ sẽ lau nước mắt; và khi ta tan vỡ, họ sẽ vá lại những mảnh vỡ ấy. Dù vậy, đừng quên rằng người ta có thể vượt hàng dặm để đến dự đám tang của bạn, nhưng lại chẳng nhích nổi một bước để giúp bạn khi bạn còn sống. Đó là một thực tế đắng cay, nhưng chúng ta phải đối mặt. Khi tiếng gọi cuối cùng vang lên, khi hơi thở rời khỏi thân xác và chiếc quan tài được đóng lại, người ta sẽ đến từ khắp nơi. Họ sẽ mang theo hoa, họ sẽ khóc, họ sẽ than khóc. Nhưng họ đã ở đâu khi bạn đang vật lộn? Họ đã ở đâu khi bạn đang oằn mình dưới sức nặng của những gánh nặng của chính mình?
Điều này không có nghĩa là con người vô tâm. Nó chỉ là một phản ánh của bản tính con người. Trong một thế giới đầy ồn ào, cạnh tranh, và xao lãng, ít người sẽ để tâm đến những tiếng kêu cứu thầm lặng của bạn. Và những người có để ý, có thể không đủ khả năng hay sẵn lòng để trao cho bạn những gì bạn cần. Đây là lý do tại sao tôi khuyên bạn hãy yêu thương chính mình, chăm sóc bản thân mình. Nếu bạn không chăm lo cho sức khỏe của mình, và rồi bỏ mạng vì sự cẩu thả của bản thân, hãy nhớ rằng cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn. Cuộc sống không dừng lại chỉ vì bạn ngừng thở.
Đừng chờ đợi người khác khẳng định giá trị của bạn, vì nếu bạn làm thế, có thể bạn sẽ phải chờ đợi mãi mãi. Hãy dành thời gian mỗi ngày để quý trọng con người của bạn. Đừng bỏ rơi chính mình chỉ vì mong chờ ai đó sẽ đến cứu vớt bạn. Bạn phải là người tự cứu mình. Bạn phải là người chăm sóc những vết thương, nuôi dưỡng linh hồn, và nâng đỡ chính mình khi cuộc đời đè nặng lên đôi vai của bạn. Đừng lơ là sức khỏe của mình. Nếu bạn chờ ai đó nhắc nhở bạn nghỉ ngơi, ăn uống, hay chăm sóc thân xác của mình, thì có thể lời nhắc nhở ấy sẽ đến quá muộn. Thân xác của bạn là đền thờ, hãy đối đãi với nó bằng tình yêu và sự kính trọng xứng đáng. Đừng kiệt quệ bản thân để làm hài lòng người khác, vì khi bạn ra đi, họ vẫn tiếp tục cuộc sống của mình. Nhưng bạn, chỉ có bạn, chịu trách nhiệm cho cuộc đời mà bạn dẫn dắt.
Trên hành trình cuộc đời, việc tự chăm sóc không phải là ích kỷ, mà là sự sống còn. Đó là một hành động của sự khôn ngoan, là biểu hiện của tình yêu đối với người bạn sẽ gắn bó trong từng giây phút của đời mình – chính bạn. Như câu nói, “Bạn không thể rót đầy từ một chiếc ly trống.” Vì vậy, hãy làm đầy chiếc cốc của mình trước tiên. Hãy chăm sóc nhu cầu thể xác, tinh thần, và tâm linh của bạn. Đừng chờ đợi ai đó trao cho bạn những gì mà chính bạn có thể tự trao.
Và trên hết, hãy nhớ rằng yêu thương chính mình không phải là một sự xa xỉ, mà là một điều cần thiết. Thế giới này thường chỉ biết lấy đi, nhưng trách nhiệm của bạn là phải tự trao cho mình. Trong những khoảnh khắc bạn cảm thấy bị bỏ rơi, cảm thấy mình vô hình, hãy nhắc nhở rằng người bạn đồng hành trung thành nhất, người bạn tin cậy nhất, chính là bạn. Vì vậy, hãy yêu thương bản thân mình mạnh mẽ. Bảo vệ sự bình an của bạn. Chăm sóc nhu cầu của bạn. Bởi vì cuối cùng, người luôn ở bên bạn từ lúc bạn cất tiếng khóc chào đời đến khi trút hơi thở cuối cùng, chính là bạn. Hãy chăm sóc chính mình. Hãy yêu thương chính mình. Vì đó là hành động trắc ẩn lớn lao nhất mà bạn có thể trao cho bản thân giữa một thế giới không phải lúc nào cũng biết trao điều đó cho bạn.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

