Khi Đức Kitô nói: “Ngươi hãy yêu mến người thân cận như chính mình ngươi.” (Mc 12,31), Người đã bày tỏ một chân lý thường bị bỏ qua: bạn không thể trao đi điều mà bạn không có. Yêu thương người khác bắt đầu từ việc bạn yêu thương chính mình. Sự chữa lành khởi đi từ bạn. Nhưng vấn đề là, chúng ta thường làm ngược lại, cố gắng trao ban khi chính mình đang cạn kiệt. Làm sao một người khinh ghét bản thân có thể mang tình yêu đến cho anh chị em mình? Làm sao một người phụ nữ đang tổn thương, chưa được chữa lành và đầy sự chối bỏ bản thân lại có thể mang bình an đến cho người khác? Một cây đắng không thể sinh trái ngọt.
Điều răn yêu thương tha nhân không có nghĩa là bỏ quên chính mình. Yêu thương bản thân không phải là ích kỷ, mà là nền tảng vững chắc. Đó là khi bạn nhận ra rằng mình được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa (St 1,27), là quý giá và xứng đáng được chăm sóc. Nếu bạn không thấy giá trị của mình, làm sao bạn có thể thấy giá trị của người khác? Nếu bạn không nuôi dưỡng linh hồn mình, làm sao bạn có thể chăm lo cho ai khác? Khi bạn bỏ qua những vết thương, bất an và nỗi đau của mình, bạn sẽ mang những điều đó vào các mối quan hệ. Bạn trút giận lên người khác, trút sự thất vọng lên gia đình, và trút sự chối bỏ lên bạn bè. Vấn đề không nằm ở họ, mà bắt đầu từ bạn. Bạn không thể trao ban bình an khi tâm hồn bạn đang hỗn loạn. Bạn không thể mang lại niềm vui khi lòng bạn tràn đầy cay đắng. Vì thế, sự chữa lành phải bắt đầu từ chính bạn.
Yêu bản thân có nghĩa là đối diện với quá khứ, tha thứ cho bản thân và tìm kiếm sự toàn vẹn. Đó là cầu xin Thiên Chúa chữa lành những vết thương sâu thẳm trong tâm hồn mình. Chính Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta. Người dành thời gian cầu nguyện, nghỉ ngơi và bồi dưỡng tinh thần (Mc 6,31). Người hiểu rằng chăm sóc tâm hồn là điều cần thiết để có thể trao ban trọn vẹn cho người khác. Nếu Con Thiên Chúa coi trọng việc tự chăm sóc mình, thì chúng ta càng phải làm điều đó.
Yêu thương chính mình không phải là kiêu ngạo, mà là tôn vinh Đấng đã dựng nên bạn. Đó là tuyên xưng rằng: “Tôi là công trình tuyệt vời của Ngài và tôi sẽ trân trọng bản thân mình với sự tôn kính và yêu thương.” Khi bạn yêu thương chính mình cách đúng đắn, bạn sẽ mang một phiên bản được chữa lành của mình vào đời sống của người khác. Tình yêu của bạn trở nên chân thành, không gượng ép. Lòng tốt của bạn là sự trào dâng tự nhiên chứ không phải là sự cố gắng để làm hài lòng.
Khi bạn chữa lành, khi bạn yêu bản thân trong ánh sáng sự thật của Thiên Chúa, tình yêu dành cho tha nhân sẽ tuôn tràn cách tự nhiên. Bạn yêu họ với sự cảm thông, chứ không phải ghen tỵ; với sự kiên nhẫn, chứ không phải bực tức; với sự chân thành, chứ không giả tạo.
Hãy chữa lành bản thân, yêu thương chính mình và để tình yêu đó lan tỏa đến những người xung quanh bạn. Đừng quên rằng bạn không thể trao đi điều mà bạn không có. Sự chữa lành bắt đầu từ bạn. Tình yêu bắt đầu từ bạn. Chỉ khi đó, bạn mới thực sự có thể yêu thương người thân cận như chính mình. Bạn không thể yêu người khác nếu bạn không yêu chính mình. Hãy ghi nhớ điều này và bạn sẽ tìm thấy bình an.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

