Trước khi vào Sân vận động, Đức Thánh Cha đã làm phép khoảng 30 xe cứu thương. Sau đó, Ngài di chuyển bằng xe papamobile để chào thăm cộng đoàn hiện diện.
Buổi canh thức bắt đầu với nghi thức chào đón Đức Thánh Cha bằng các castellers, tức những tháp người truyền thống của xứ Catalonia, biểu tượng cho tinh thần cộng đoàn, sự nâng đỡ lẫn nhau và sức mạnh hiệp nhất.
Sau phần cầu xin Chúa Thánh Thần, nghi thức cung nghinh Thánh Giá, lời nguyện khai mạc và video “Những cây thánh giá trên thế giới”, Đức Thánh Cha đã đối thoại với các bạn trẻ qua ba câu hỏi xoay quanh ơn gọi, đau khổ, trầm cảm, tha thứ và hòa giải.
Câu hỏi 1: Làm sao giữ ánh mắt hướng về điều thực sự quan trọng?
Một bạn trẻ vừa lãnh nhận Bí tích Rửa Tội trong mùa Phục Sinh hỏi Đức Thánh Cha làm sao giữ ánh mắt hướng về điều thực sự quan trọng giữa một xã hội luôn thúc đẩy con người sản xuất, thành công và chăm chút hình ảnh bản thân. Đức Thánh Cha đã chia sẻ niềm vui với những người trẻ và người trưởng thành đang tái khám phá đức tin Kitô giáo, đồng thời khẳng định đây là một bước rất quan trọng.
Ngài nhấn mạnh rằng những kinh nghiệm trên hành trình đời sống giúp con người trưởng thành, nhưng giữa thành công và thất bại, con người vẫn cần “một thứ nước khác” để làm dịu cơn khát sâu xa hơn. Khát vọng chân lý và hạnh phúc cần một chân trời rộng lớn hơn, vì con người được Thiên Chúa dựng nên “theo tầm vóc của vô biên”. Do đó, mọi thành tựu hữu hạn đều vừa làm thỏa mãn vừa thúc đẩy con người tiếp tục tìm kiếm, đặc biệt bằng cách “đi xuống bên trong nội tâm”.
Câu hỏi 2: Làm sao nhìn thấy Thiên Chúa khi bóng tối hoàn toàn bao phủ cuộc đời?
Một bạn trẻ chia sẻ với Đức Thánh Cha về kinh nghiệm trầm cảm, nỗi đau bị che giấu và ý nghĩ tự kết liễu đời mình, rồi hỏi có thể nhìn thấy Thiên Chúa ở đâu khi bóng tối hoàn toàn bao phủ cuộc đời. Đức Thánh Cha bày tỏ sự xúc động vì bạn trẻ đã có thể nói về đau khổ của mình, hiện diện giữa cộng đoàn và đón nhận “cơ hội thứ hai” mà Chúa ban.
Đức Thánh Cha hướng cái nhìn đau khổ dưới ánh sáng Thập Giá. Ngài nhắc đến những giờ phút tối tăm của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly, vườn Ghếtsêmani và trên thập giá, khi “bóng tối bao phủ khắp mặt đất”. Trong những giờ ấy, Chúa Giêsu mang lấy nỗi lo âu, cô đơn và đau khổ của nhân loại. Thập giá cho thấy Thiên Chúa không bỏ rơi con người, nhưng ở lại, khóc với họ và đón nhận cả tiếng kêu không ai nghe thấy.
Ngài khẳng định không thể vượt qua đau khổ một mình. Cần mở lòng với người có thể đồng hành, nắm tay và giúp mình thốt lên lời cầu nguyện. Đức Thánh Cha cũng cảnh báo không được thiêng liêng hóa đau khổ cách hời hợt, vì “Thiên Chúa không muốn đau khổ; Người gánh lấy đau khổ cùng chúng ta”.
Bạn trẻ thứ ba chia sẻ với Đức Thánh Cha về tuổi thơ bị tổn thương bởi bạo lực gia đình, hành trình được đón nhận tại trung tâm chăm sóc trẻ vị thành niên, việc lãnh nhận Bí tích Rửa Tội và nỗi khó khăn trong việc tha thứ cho người cha của mình. Đức Thánh Cha cảm ơn chứng từ ấy và nói rằng chính câu hỏi về sự tha thứ, xuất phát từ một quá khứ đầy đau khổ, đã là “một dấu chỉ ân sủng của Thiên Chúa”.
Trước hết, ngài mời gọi mở rộng câu hỏi “Thiên Chúa đã ở đâu” thành một chất vấn về con người và xã hội. Theo ngài, không thể gán cho Thiên Chúa điều thuộc về trách nhiệm của con người. Thiên Chúa đã ban cho con người trí tuệ, ý chí, lương tâm, phẩm giá và tự do; đồng thời, nơi Đức Giêsu Kitô, Người chỉ cho nhân loại con đường sống công lý, hòa bình và tình huynh đệ. Vì thế, trước bạo lực gia đình, bạo lực chống lại phụ nữ và những tương quan bị đầu độc bởi ích kỷ, cần đặt câu hỏi về chính mình, về xã hội, về văn hóa cá nhân chủ nghĩa và cám dỗ bạo lực.
Sau phần đối thoại, cộng đoàn cùng hát Alleluia và lắng nghe Tin Mừng Ga 3,14-17, trong đó Chúa Giêsu nói với ông Nicôđêmô: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống đời đời”.
Trong bài giảng, Đức Thánh Cha đã suy tư về hình ảnh ông Nicôđêmô như người lữ hành trong đêm tối:
“Chúng ta cũng giống như ông Nicôđêmô, những người lữ hành trong đêm tối. Trước hết, hình ảnh Tin Mừng này trao cho chúng ta một sứ điệp về hành trình cuộc sống. Hành trình của chúng ta, những khát vọng của chúng ta và tất cả những gì chúng ta đón nhận cũng như trải nghiệm mỗi ngày, trong niềm vui cũng như thất bại, trong những ước mơ và dự định, đều là biểu hiện của một cuộc tìm kiếm không ngừng: chúng ta là những người hành khất của tình yêu, đói khát chân lý, tìm kiếm một ý nghĩa trọn vẹn có thể nâng đỡ, khích lệ và giúp chúng ta hiểu được mầu nhiệm cuộc đời mình. Trong khi chậm rãi tiến bước, từng bước nhỏ một, chúng ta được mời gọi đối thoại với chính bóng tối mờ nhạt của thân phận con người: chúng ta chưa có được chân lý trọn vẹn; chúng ta chưa hiểu thấu mầu nhiệm của chính mình và khuôn mặt đích thực của tha nhân; chúng ta không phải lúc nào cũng hiểu được sự thật ẩn giấu trong thực tại chung quanh và trong những biến cố diễn ra trước mắt. Chúng ta tìm kiếm một ánh sáng soi đường.
Anh chị em thân mến, ông Nicôđêmô dạy chúng ta rằng những đêm tối ấy, vốn đồng hành với cuộc sống, với hành trình đức tin và với lịch sử chúng ta đang sống, chính là nơi của ân phúc, là không gian để tái sinh, là cung lòng luôn sản sinh sự sống mới. Những đêm tối ấy lột bỏ chúng ta và đưa chúng ta trở về với điều cốt yếu; chúng lấy đi những chiếc mặt nạ nhân loại và tôn giáo mà ban ngày chúng ta mang vào để khỏi bị nhận ra hoặc để tạo cho người khác một hình ảnh khác về mình. Chúng để chúng ta trần trụi, với cả ánh sáng lẫn bóng tối của mình, đưa chúng ta trở về với sự khiêm tốn của người biết nhìn chính mình trong sự thật, vượt lên trên sự tự mãn rằng hành trình của mình đã hoàn tất và rằng mình đang tiến bước như thể đã có ánh sáng rõ ràng về mọi sự, về mọi người và thậm chí về chính Thiên Chúa.
Vì thế, cả chúng ta cũng được mời gọi đừng xét đoán những “đêm tối”; đừng xét đoán những đêm tối của đời mình, của Giáo hội hay của xã hội chung quanh. Trong đêm tối, chúng ta phải lên đường như ông Nicôđêmô, tiếp tục chất vấn Chúa, mở lòng trước hơi thở của Chúa Thánh Thần để đón nhận đêm tối không còn như dấu hiệu của thất bại, nhưng như khởi đầu của một sự sống mới.
Và khi nghĩ đến hành trình cá nhân của mình, cũng như những đêm tối trong hành trình của Giáo hội, của Tây Ban Nha, của các thành phố nơi đây, của những hình thức nghèo đói cũ và mới, của xã hội và nền văn hóa của đất nước này, chúng ta có thể tự hỏi: những đêm tối mà chúng ta đang trải qua là gì? Chúng gợi cho chúng ta điều gì? Khi bước vào đó và khiêm tốn nhìn thực tại của chính mình mà không thành kiến, chúng ta được mời gọi thay đổi điều gì? Chúng ta cần được canh tân ở đâu? Chúng ta muốn đi theo hướng nào? Chúng ta muốn xây dựng một xã hội như thế nào?
Xin Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria, ban cho chúng ta biết mở lòng ra với Người và để mình được lay động bởi làn gió của Chúa Thánh Thần”.
Buổi canh thức tiếp tục với phần tuyên xưng đức tin, lời nguyện tín hữu và Kinh Lạy Cha. Sau đó, Đức Thánh Cha ban phép lành cho cộng đoàn hiện diện và trở về Tòa Tổng Giám mục Barcelona, cách Sân vận động 5,4 km. Kết thúc ngày thứ tư trong chuyến tông du tại Tây Ban Nha.
** Nguồn: Vatican News

