Ánh sáng là thứ thật lạ lùng giữa cuộc đời này vì ánh sáng chẳng hề tìm kiếm những tràng pháo tay hay đợi chờ ai ngợi khen, mà chỉ lặng lẽ tỏa ra hơi ấm cho những người ở gần bên nó. Có lẽ trong sâu thẳm lòng mình, ai trong chúng ta cũng vẫn thường khao khát điều ngược lại, vẫn mong được thấy, được nhớ đến, được công nhận cho những gì mình đã cố gắng. Và cũng chính vì thế mà thật cảm động khi nhận ra rằng có một lối sống khác đang âm thầm mời gọi, một lối sống làm những việc bé nhỏ với một tình yêu lớn lao, và tin tưởng cách lặng lẽ rằng Thiên Chúa vẫn luôn nhìn thấy tất cả những gì mà thế gian có thể vô tình bỏ qua, bởi như lời Người đã hứa, “Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh” (Mt 6,4).
Được tỏa sáng mà không cần ai để ý đến thật ra lại là một sự tự do êm dịu, một sự nhẹ nhõm mà ta chỉ cảm nếm được khi thôi không còn đong đếm. Bởi khi phục vụ mà chẳng bận tâm ghi nhớ công trạng của mình, khi yêu thương mà không thấp thỏm chờ mong được đáp đền, thì lòng ta như được trút bỏ một gánh nặng thầm kín mà bấy lâu nay vẫn mang mà không hề hay biết. Và lạ thay, chính trong những hành vi nhỏ bé chẳng ai trông thấy ấy, một lời nói tử tế trao đi giữa lúc mệt mỏi, một sự kiên nhẫn ngồi lại lắng nghe khi lòng chỉ muốn bỏ đi, một câu trả lời dịu dàng vào đúng cái khoảnh khắc đáng lẽ đã gắt gỏng, mà tình yêu của Chúa dần trở nên hữu hình và sống động ngay giữa những ngày tháng đời thường nhất.
Thế gian thường bảo chúng ta phải nói to hơn, phải nổi bật hơn, phải làm sao cho thật nhiều người trông thấy mình, như thể giá trị của một con người được đo bằng mức độ họ được chú ý tới. Và thú thật, đôi khi lòng người cũng mệt mỏi vì cứ phải chạy theo những thước đo ấy, cứ phải gắng sức để được nhìn nhận trong khi điều con tim thật sự mong mỏi lại đơn sơ hơn nhiều. Có lẽ vì thế mà lòng ta lắng lại khi nghĩ đến một sự khôn ngoan thầm thì điều ngược hẳn, rằng cứ trung tín đã, cứ để cho đời sống của mình trở thành một ngọn đèn lặng lẽ, được thắp lên và đặt ở đó không phải để người ta trầm trồ, mà chỉ vì lòng mến mà thôi.
Vẫn còn đó lời Chúa Giêsu từng nói, “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn” (Lc 16,10), như muốn cho ta hiểu rằng lòng trung tín không bao giờ được đo bằng tầm vóc của những điều ta làm, mà bằng sự tận tụy chân thành ta đặt vào cả những điều tưởng chừng chẳng đáng kể gì. Một chén nước trao cho người đang khát, một sự hiện diện âm thầm bên người đang đau, một lần nhường nhịn mà không một ai biết tới, những điều ấy có thể sẽ chẳng bao giờ được ghi nhớ trong mắt người đời, nhưng chúng quý giá biết bao trước nhan một Thiên Chúa thấu suốt mọi điều kín đáo nhất trong lòng ta.
Và rồi có lẽ điều đáng để mỗi người tự hỏi lòng mình, không phải như một bài học răn dạy, mà như một câu hỏi dịu dàng để mang theo trong ngày sống, đó là: đâu là nơi mình có thể phục vụ trong âm thầm mà không cần ai hay biết? Mình có thể đem lại một chút bình an cho người bên cạnh bằng cách nào mà không cần phải kéo sự chú ý về phía mình? Và đâu là một nghĩa cử tốt lành nhỏ bé có thể lặng lẽ dâng tặng, đơn sơ chỉ vì yêu mến Chúa mà thôi?
Có lẽ điều an ủi nhất mà người ta tìm thấy chính là điều này: thứ ánh sáng đẹp đẽ nhất trên đời thường không phải là thứ ánh sáng chói lòa khiến người khác phải lóa mắt, mà lại là thứ ánh sáng dịu dàng, tỏa rạng cách êm ái và khẽ khàng, sưởi ấm mọi tâm hồn ở quanh nó mà chẳng cần thốt lên một lời nào về chính mình. Ước gì đời mình cũng có thể trở nên một ánh sáng nhỏ bé và lặng lẽ như thế, một ánh sáng mà có lẽ trong thẳm sâu, tâm hồn nào cũng đang âm thầm mong mỏi được trở thành.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

