Bạn không cần được mọi người thấu hiểu để được Thiên Chúa biết đến trọn vẹn. Bạn không cần tiếng vỗ tay của đám đông để được Trời cao chấp nhận. Bạn không cần sự công nhận của thế gian để xác nhận điều mà Thiên Chúa đã an bài về căn tính của bạn. Nhận ra điều này không chỉ là một niềm an ủi mà là một sự giải thoát. Nó bẻ gãy những xiềng xích mà bạn thậm chí không hay mình đang mang. Nó làm im đi những tiếng nói đã đeo bám bạn suốt bao năm. Nó chấm dứt một cơn nghiện được tán thành kéo dài cả đời, và thay vào đó bằng sự bình an.
Phần lớn nỗi mệt mỏi của con người đến từ việc cứ phải diễn cho những người vốn chẳng được giao cho cái quyền định nghĩa ta. Ta điều chỉnh giọng nói, lựa chọn, dáng vẻ, thậm chí cả ơn gọi của mình, chỉ để được chấp nhận. Vậy mà càng đuổi theo sự tán thành, nó càng trôi tuột khỏi tay ta như cát. Nhưng khoảnh khắc bạn lùi lại một bước và nhận ra rằng không phải ai cũng cần hiểu được hành trình của bạn, một điều gì đó thiêng liêng xảy đến: bạn bắt đầu thở lại được. Bạn bắt đầu sống lại. Bạn bắt đầu trở thành chính mình mà không phải xin lỗi ai.
Thiên Chúa nhìn thấy bạn, không phải phiên bản bạn trình diễn, không phải phiên bản đã chỉnh sửa bạn đăng lên mạng, không phải phiên bản bạn đang cố hoàn thiện, mà là bạn đúng như bạn là. Ngài thấy những vật lộn của bạn, những giọt nước mắt giấu kín, những trận chiến âm thầm, những ý hướng, những động cơ, những vết thương, và những nỗ lực chân thành của bạn. Và giữa tất cả những điều ấy, Ngài không rút lại tình yêu của mình—Ngài cúi xuống gần hơn. Bạn không bị bỏ sót. Bạn không bị lãng quên. Bạn không phải là một kẻ vô danh. Bạn đã được biết đến với sự tỏ tường hoàn hảo, và vẫn được yêu thương cách sâu xa với một tình mến trọn vẹn.
Và hơn thế nữa, Thiên Chúa vui thích nơi bạn: không miễn cưỡng, không kèm điều kiện, mà với niềm vui, sự gần gũi và trọn vẹn. Điều này có nghĩa là giá trị của bạn không phải là một vấn đề đem ra cho dư luận tranh cãi. Đó là một sự thật đã được an bài trong trái tim Thiên Chúa. Khi bạn bắt đầu nghỉ ngơi trong thực tại này, một điều gì đó mạnh mẽ vỡ tung bên trong bạn: cái nhu cầu cứ phải không ngừng giải thích về mình, biện hộ cho mình, và chứng minh bản thân bắt đầu chết đi. Bạn thôi đuổi theo sự công nhận như kẻ khát cháy đuổi theo những ảo ảnh giữa sa mạc. Bạn thôi cố gắng giành lấy một tình yêu vốn chẳng bao giờ phải giành. Bạn thôi diễn để được chấp nhận, và bắt đầu sống từ căn tính của mình.
Bạn nhận ra rằng tình yêu, tình yêu thật, không phải là phần thưởng cho sự hoàn hảo, mà là một món quà đã được trao ban. Và một khi bạn biết mình được yêu bởi Đấng mà ý kiến của Người mang sức nặng vĩnh cửu, thì tiếng ồn của những ý kiến nhỏ bé hơn bắt đầu lắng xuống thành một sự im lặng nơi hậu cảnh. Đây không phải là lời mời gọi đến sự kiêu ngạo; đây là lời mời gọi đến tự do. Bởi khi bạn đã bén rễ trong sự chấp nhận của Thiên Chúa, bạn không còn cần sự tán thành của con người để ngẩng cao đầu. Bạn có thể bị hiểu lầm mà vẫn bình an. Bạn có thể bị chối từ mà vẫn vững vàng. Bạn có thể bị bỏ qua mà vẫn biết rằng giá trị của mình chẳng hề thay đổi.
Trách nhiệm của bạn không phải là được mọi người đồng tình. Trách nhiệm của bạn là sống chân thật cách trung tín trước mặt Thiên Chúa. Hãy bước đi trong sự thật, bước đi trong khiêm nhường, bước đi trong sự tự tin, không phải nơi chính mình, mà nơi Đấng đã dựng nên bạn. Và khi cơn cám dỗ ập đến, muốn bạn so sánh mình với người khác, tìm kiếm tiếng vỗ tay, cảm thấy mình kém cỏi vì người khác dường như được tung hô nhiều hơn, hãy trở về với điểm tựa này: Thiên Chúa biết bạn trọn vẹn, và vẫn chọn bạn cách hoàn toàn.
Thế là đủ. Điều đó vẫn luôn luôn là đủ.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

