Hãy tưởng tượng bạn bước vào một xưởng mộc và nghe chiếc rìu tự hào nói: “Hãy ngắm kiệt tác tôi vừa làm nên!” Thật nực cười. Một chiếc rìu, dù sắc bén đến đâu, cũng không thể tự mình làm nên một tác phẩm nào nếu thiếu bàn tay người thợ.
Đó chính là hình ảnh ngôn sứ Isaia dùng để đánh thức chúng ta. Khi đế quốc Átxua kiêu căng vì sức mạnh của mình, Thiên Chúa hỏi: “Cái rìu lại lên mặt với người cầm rìu sao?” (Is 10,15).
Bi kịch của con người là thường quên rằng mình chỉ là khí cụ, rồi cao ngạo tưởng mình là người làm nên tất cả.
Ta dễ gán mọi thành công cho tài năng, công sức hay sự khôn ngoan của mình. Một chức vụ, một sự nghiệp, một gia đình hạnh phúc, một chút thành đạt… tất cả đều có thể làm cái tôi âm thầm lớn lên, trong khi ta quên rằng từng nhịp tim, từng hơi thở, từng cơ hội đều là ân ban của Thiên Chúa.
Vì thế, Đức Giêsu cất lời tạ ơn Chúa Cha, vì Người mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những kẻ bé mọn (x. Mt 11,25-27). Bé mọn không phải là kém cỏi, nhưng là biết mình không phải trung tâm. Người bé mọn không cậy sức mình, nhưng để Thiên Chúa hành động qua mình.
Hôm nay, Giáo Hội mừng kính thánh Bonaventura, một trong những bộ óc lỗi lạc nhất của Kitô giáo. Thế nhưng, nguồn mạch sự khôn ngoan của ngài không chỉ là sách vở, mà trước hết là Thánh Giá. Ngài hiểu rằng có một thứ tri thức chỉ những trái tim khiêm nhường mới học được: tri thức của tình yêu.
Người môn đệ thừa sai không trước hết là người nói hay hay làm những việc lớn lao, nhưng là người để Chúa hành động qua mình. Đôi khi, một lời nói chân thành, một sự nhẫn nhịn, một quyết định ngay thẳng, một cử chỉ tha thứ… lại trở thành bài giảng hùng hồn nhất về Tin Mừng.
Lạy Chúa, xin gìn giữ chúng con khỏi ảo tưởng của chiếc rìu kiêu ngạo. Xin ban cho chúng con một trái tim bé mọn, biết vui lòng ở trong tay Chúa. Và nếu đời con sinh chút hoa trái nào, xin cho mọi người nhận ra không phải sự sắc bén của chiếc rìu, nhưng chính bàn tay của Người Thợ đang âm thầm làm nên tất cả.
Amen.
* Lm. GB. Lê Đình Phương, DCCT