close

GIỮA CÁNH ĐỒNG BƠ VƠ

Ngày đăng: 08/08/2026 Lượt xem: 97 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
sandy zebua a7n65pmnJ4Q unsplash

Dì Hồng ngồi đối diện cha linh hướng, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên gối, mắt nhìn xuống. Đã mấy phút trôi qua mà dì chưa nói được câu nào. Cha già kiên nhẫn chờ, không giục. Ngoài cửa sổ, nắng chiều đổ dài trên khoảng sân vắng.

“Con cứ từ từ,” cha nói khẽ. “Ở đây không có gì phải vội.”

Dì hít một hơi, rồi bật ra, giọng đã nghèn nghẹn:

“Con không được khấn trọn với lớp, cha ạ. Người ta hoãn con lại, phải chờ thêm chưa biết đến bao giờ mới được xét lại. Lớp con thì sắp khấn hết rồi. Còn con thì… bị bỏ lại.”

Nước mắt dì rơi. Dì không lau, cứ để nó chảy.

“Con cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, cha. Con thuộc hàng lớn tuổi trong lớp. Con vào dòng đã nhiều năm rồi. Con mệt lắm rồi. Có lúc con chỉ muốn bỏ hết, bỏ cuộc, đi về.”

Cha linh hướng gật đầu chậm rãi. Ngài không đáp lại ngay bằng một lời khuyên. Ngài chỉ nói:

“Cha nghe con. Con đang rất đau. Cái đau ấy có thật, và con có quyền đau. Con không phải xin lỗi vì đã khóc trước mặt cha đâu.”

Được một người nói “con có quyền đau”, dì Hồng như vỡ ra. Bao nhiêu điều dồn nén mấy tháng nay tuôn ra hết.

“Cha biết không, ngày chị em con khấn, con ngồi đó như người mất hồn. Có người cùng lớp con, thân với con lắm, quê con nữa, giờ em ấy được khấn trước. Cả xóm làng biết hết rồi cha ạ. Về nhà con thấy như một đứa thất bại. Con mặc tấm áo dòng mà thấy như mặc một tấm giáp sắt, nặng trịch, không còn chút tự tin nào.”

Dì ngừng lại, rồi nói tiếp, nhỏ hơn:

“Con hoài nghi. Con dằn vặt. Có những đêm con không ngủ được. Con… con giận cả Chúa nữa, cha. Con thấy như bị Ngài bỏ rơi. Con nghĩ mình đã cố gắng bao nhiêu, vậy mà…”

Cha vẫn lặng nghe, ánh mắt không hề có chút trách móc. Điều đó khiến dì đủ can đảm nói ra cái điều nặng nhất, cái điều dì chưa dám nói với ai:

“Cha ơi… có những lúc con đã nghĩ đến cái chết.”

Câu nói ấy rơi vào khoảng lặng. Cha linh hướng không giật mình, không hoảng hốt, nhưng ngài cũng không để nó trôi qua. Ngài nhìn dì thật hiền, giọng chậm và rõ:

“Cảm ơn con đã nói với cha điều đó. Cha biết để nói ra được câu ấy, con đã phải can đảm lắm. Con nghe cha nói đây, con nhìn cha này.”

Dì ngẩng đầu lên.

“Cái ý nghĩ ấy, nó là dấu cho thấy con đang đau đến mức nào, chứ không phải là con đường con phải đi. Con đang mang một gánh quá nặng, nặng đến mức tâm trí con kiệt sức. Điều đó nghĩa là con cần được nâng đỡ ngay, chứ không phải con cần biến mất. Con hứa với cha một điều được không: từ hôm nay, mỗi khi cái ý nghĩ ấy trở lại, con không giữ nó một mình. Con gọi cha, hoặc tìm đến một người con tin. Con đừng ở lại một mình với nó. Được không con?”

Dì Hồng khóc, nhưng lần này là một kiểu khóc khác. Dì gật đầu.

“Và cha muốn con làm một việc nữa,” cha nói tiếp, vẫn dịu dàng mà chắc chắn. “Cha sẽ giúp con gặp một người có chuyên môn, một bác sĩ, để chăm cho giấc ngủ và sức khỏe của con. Đau khổ thiêng liêng là một chuyện, nhưng khi thân xác kiệt quệ, mất ngủ triền miên, thì đầu óc mình không còn nhìn mọi sự cho đúng được nữa. Con để cha lo việc này với con, đừng gánh một mình.”

Khi dì đã bình tâm hơn, cha mới nhẹ nhàng hỏi:

“Con có được cho biết vì sao người ta hoãn con lại không?”

“Chị giáo con chỉ nói qua loa mấy điều, cha ạ. Mà con thấy oan lắm. Con nghĩ mình đâu đến nỗi thế. Con chỉ muốn giải thích cho các chị hiểu, mà không ai nghe con nói. Người ta chỉ nghe các chị lớn nói về con thôi.”

Cha gật đầu, suy nghĩ một lúc, rồi nói điều mà dì không ngờ:

“Con à, cha hiểu cái cảm giác oan ức muốn được giãi bày. Nhưng cha xin chia sẻ với con một kinh nghiệm. Cha biết nhiều người, khi bị hiểu lầm, đã dành hết sức đi giải thích, đi thanh minh với hết người này người kia. Và phần lớn, càng giải thích, sự việc càng rối, càng cho người ta thêm cớ để bàn tán. Cha không bảo con phải im lặng chịu đựng một cách giả tạo. Cha muốn con phân biệt: có những nơi con nên nói ra, đó là với cha, với bác sĩ, với người linh hướng, với một hai người thật sự đáng tin. Còn giữa cộng đoàn rộng, con không cần phải phân trần với tất cả mọi người. Đó không phải là giả dối. Đó là khôn ngoan giữ mình, và cũng là giữ bình an cho chính con.”

“Nhưng con phải sống thế nào trong quãng thời gian sắp tới hả cha? Con thấy mình như đứng giữa cánh đồng, bơ vơ, không biết đi đâu.”

Cha linh hướng im lặng nhìn dì một lúc lâu, rồi nói, giọng ấm như người cha nói với con gái:

“Cha không hứa với con rằng quãng đường ấy sẽ dễ dàng. Nó sẽ vẫn còn những ngày cay đắng. Sẽ có ngày con thấy chán nản, thấy mất hết động lực cho sứ vụ, thấy tập hát cũng chán, làm gì cũng chán. Điều đó là bình thường khi lòng mình đang bị thương. Con đừng tự trách mình vì những cảm xúc ấy.

“Nhưng cha xin con giữ mấy điều này.

“Một là, trong lúc lòng đang bão táp thế này, con đừng vội đưa ra quyết định lớn nào cả. Đừng quyết bỏ tu bây giờ. Bởi nếu con bỏ lúc này, con không thật sự chọn lựa trong tự do đâu, mà chỉ là đang chạy trốn cơn đau. Mai này, khi lòng con đã tĩnh, nếu lúc ấy con thấy Chúa gọi con sang một con đường khác, cha cũng chẳng ngăn con. Nhưng không phải bây giờ.

“Hai là, con hãy nghĩ thế này. Nếu bề trên thấy con không thể tu được, người ta đã cho con về từ lâu rồi. Người ta còn giữ con lại, nghĩa là người ta vẫn còn thấy nơi con một điều gì đó đáng chờ đợi. Việc hoãn không phải là dấu chấm hết. Đôi khi nó chỉ là một lời mời gọi con lớn thêm.

“Ba là, con hãy để cái nội tâm của con bớt lo về tương lai, bớt dằn vặt về quá khứ. Hai cái đó, tương lai và quá khứ, đang xâu xé con. Con hãy tập sống từng ngày một. Hôm nay Chúa cho con điều gì, con đón điều đó. Sống hôm nay, biết hôm nay.

“Và con nhớ cho cha điều cuối cùng này, quan trọng nhất.” Cha nhìn thẳng vào mắt dì. “Người ta có thể đóng một cánh cửa với con. Nhưng con thì không bao giờ được phép tự đóng cánh cửa lòng mình lại. Con đừng bao giờ tự dồn mình vào chân tường. Người đầu tiên phải thương con, phải đứng về phía con, chính là con. Con có hứa với cha là con sẽ thương lấy chính mình không?”

Dì Hồng cúi đầu, nước mắt lại rơi, nhưng lòng dì đã nhẹ hơn lúc mới bước vào. Dì khẽ đáp:

“Dạ. Con hứa với cha.”

Buổi linh hướng khép lại. Trước khi dì ra về, cha nắm lấy tay dì, nói thêm một lời:

“Con nghe cha. Con không đi một mình đâu. Cha vẫn ở đây với con, và chúng ta sẽ còn gặp nhau để cùng con vượt qua giai đoạn gian nan này. Mỗi khi con thấy nặng lòng, con đừng ngại tìm đến. Cha ở đây. Chúa cũng ở đây, cả trong những đêm con tưởng như Ngài vắng mặt nhất. Có những khi ta không cảm thấy Ngài, nhưng Ngài vẫn đang bồng ta đi qua chỗ khó. Rồi con sẽ nhìn lại quãng này, và con sẽ nhận ra điều đó.”

Dì Hồng bước ra khỏi phòng linh hướng. Cánh đồng phía trước vẫn còn đó, vẫn mênh mông. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, dì thấy giữa cánh đồng ấy có một con đường, và dì không phải bước một mình trên con đường đó.

* Tủ sách dịch Công Giáo – trích dẫn từ cuốn sách: “Đi qua giông tố để thấy trời xanh”.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x