“Con thấy mình ở quá xa Thiên Chúa.” Câu nói này được nhiều người thật lòng chia sẻ. Và nhiều khi dù nó không được không được thốt thành lời, nhưng nó âm ỉ trong lòng như một vết thương cũ không chịu lành. Lời cầu nguyện không còn dễ dàng tuôn chảy như thuở nào. Những thói quen đạo đức từng nâng đỡ ta giờ trở nên hờ hững, và đôi khi ta tự nhủ rằng có lẽ mình đã đi quá xa để còn có thể quay về. Cảm giác ấy không phải là điều mới mẻ trong lịch sử của những tâm hồn đi tìm Thiên Chúa. Nó cũ kỹ như chính con người, và Kinh Thánh không hề giấu giếm điều đó.
Hãy nhớ lại Ađam. Sau khi sa ngã, phản ứng đầu tiên của ông là trốn tránh, ẩn mình giữa lùm cây vì xấu hổ và sợ hãi. Hãy nhớ lại Giôna, người đã bỏ chạy theo hướng ngược lại với tiếng gọi, leo lên một con tàu để mong thoát khỏi khuôn mặt của Đấng đã sai mình. Hãy nhớ lại Phêrô, vị tông đồ từng thề sẽ theo Thầy đến cùng, vậy mà trong đêm tối đã ba lần chối rằng mình không hề quen biết Người. Và hãy nhớ lại người con hoang đàng, kẻ đã đòi phần gia tài, rời bỏ mái nhà cha và phung phí tất cả nơi đất khách. Bốn con người, bốn cách rời xa khác nhau: kẻ trốn, kẻ chạy, kẻ chối, kẻ ra đi. Thế nhưng điều đáng kinh ngạc không nằm ở sự xa cách của họ, mà nằm ở điều Thiên Chúa đã làm sau đó.
Bởi vì trong mọi câu chuyện ấy, Thiên Chúa không đứng yên chờ đợi với đôi tay khoanh lại. Người đi tìm Ađam giữa vườn và cất tiếng gọi: “Ngươi ở đâu?” Người đuổi theo Giôna đến tận đáy biển. Người nhìn Phêrô bằng ánh mắt không kết án, và sau Phục Sinh đã trao lại cho ông sứ mạng chăn dắt đoàn chiên. Còn người cha trong dụ ngôn thì ngày ngày ngóng ra đầu ngõ, và khi đứa con vừa ló dạng nơi chân trời, ông đã chạy ra ôm lấy nó trước cả khi nó kịp nói hết lời thú tội. Đây chính là điều làm thay đổi tất cả: ta hình dung mình phải sửa soạn cho tươm tất, phải gột rửa sạch sẽ rồi mới dám trở lại; nhưng Tin Mừng cho thấy điều ngược lại. Thiên Chúa không đòi ta phải xứng đáng trước khi quay về. Người chỉ đợi ta quay về, và chính trong vòng tay Người, ta mới được làm cho nên xứng đáng.
Vậy thì cứ đến. Đến trong mỏi mệt, khi sức lực đã cạn và đức tin chỉ còn le lói như tim đèn sắp tắt. Đến trong hoang mang, khi ta không còn chắc mình tin điều gì và cầu nguyện thế nào. Đến trong tủi hổ, mang theo cả những lựa chọn mà ta hối tiếc và những vết thương ta tự gây ra cho mình. Đến với những câu hỏi chưa có lời đáp, với cả sự nghi nan đang giằng xé. Thiên Chúa không đòi một tâm hồn hoàn hảo; Người đón nhận một tâm hồn chịu trở về. Người đón ta như ta đang là, chứ không phải như ta ước mình phải là.
Và đây là điều an ủi sâu xa nhất: cho dù ta nghĩ mình đã bước bao nhiêu bước rời xa Thiên Chúa, thì để bắt đầu hành trình trở lại cũng chỉ cần một bước duy nhất. Khoảng cách mà ta tưởng là một vực thẳm không thể vượt qua thực ra chưa bao giờ là khoảng cách ngăn cách Người với ta, mà chỉ là khoảng cách ngăn cách lòng ta với chính sự thật rằng Người vẫn luôn ở đó. Người con hoang đàng không phải đi lại cả chặng đường dài mới gặp được cha; chỉ cần nó đứng dậy và quay mặt về hướng nhà, người cha đã chạy đến với nó. Lòng thương xót của Thiên Chúa luôn vượt nhanh hơn những bước chân chậm chạp của ta.
Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình ở quá xa, xin đừng để chính cảm giác ấy trở thành bức tường giam giữ bạn. Cảm giác xa cách không phải là thước đo của thực tại. Thiên Chúa chưa bao giờ rời bỏ chỗ của Người; Người vẫn đang đứng đó, vẫn đang ngóng đợi, vẫn sẵn sàng chạy ra. Và tất cả những gì Người chờ mong nơi bạn lúc này, chỉ là một bước chân đầu tiên quay về.”Con thấy mình ở quá xa Thiên Chúa.” Câu nói này được nhiều người thật lòng chia sẻ. Và nhiều khi dù nó không được không được thốt thành lời, nhưng nó âm ỉ trong lòng như một vết thương cũ không chịu lành. Lời cầu nguyện không còn dễ dàng tuôn chảy như thuở nào. Những thói quen đạo đức từng nâng đỡ ta giờ trở nên hờ hững, và đôi khi ta tự nhủ rằng có lẽ mình đã đi quá xa để còn có thể quay về. Cảm giác ấy không phải là điều mới mẻ trong lịch sử của những tâm hồn đi tìm Thiên Chúa. Nó cũ kỹ như chính con người, và Kinh Thánh không hề giấu giếm điều đó.
Hãy nhớ lại Ađam. Sau khi sa ngã, phản ứng đầu tiên của ông là trốn tránh, ẩn mình giữa lùm cây vì xấu hổ và sợ hãi. Hãy nhớ lại Giôna, người đã bỏ chạy theo hướng ngược lại với tiếng gọi, leo lên một con tàu để mong thoát khỏi khuôn mặt của Đấng đã sai mình. Hãy nhớ lại Phêrô, vị tông đồ từng thề sẽ theo Thầy đến cùng, vậy mà trong đêm tối đã ba lần chối rằng mình không hề quen biết Người. Và hãy nhớ lại người con hoang đàng, kẻ đã đòi phần gia tài, rời bỏ mái nhà cha và phung phí tất cả nơi đất khách. Bốn con người, bốn cách rời xa khác nhau: kẻ trốn, kẻ chạy, kẻ chối, kẻ ra đi. Thế nhưng điều đáng kinh ngạc không nằm ở sự xa cách của họ, mà nằm ở điều Thiên Chúa đã làm sau đó.
Bởi vì trong mọi câu chuyện ấy, Thiên Chúa không đứng yên chờ đợi với đôi tay khoanh lại. Người đi tìm Ađam giữa vườn và cất tiếng gọi: “Ngươi ở đâu?” Người đuổi theo Giôna đến tận đáy biển. Người nhìn Phêrô bằng ánh mắt không kết án, và sau Phục Sinh đã trao lại cho ông sứ mạng chăn dắt đoàn chiên. Còn người cha trong dụ ngôn thì ngày ngày ngóng ra đầu ngõ, và khi đứa con vừa ló dạng nơi chân trời, ông đã chạy ra ôm lấy nó trước cả khi nó kịp nói hết lời thú tội. Đây chính là điều làm thay đổi tất cả: ta hình dung mình phải sửa soạn cho tươm tất, phải gột rửa sạch sẽ rồi mới dám trở lại; nhưng Tin Mừng cho thấy điều ngược lại. Thiên Chúa không đòi ta phải xứng đáng trước khi quay về. Người chỉ đợi ta quay về, và chính trong vòng tay Người, ta mới được làm cho nên xứng đáng.
Vậy thì cứ đến. Đến trong mỏi mệt, khi sức lực đã cạn và đức tin chỉ còn le lói như tim đèn sắp tắt. Đến trong hoang mang, khi ta không còn chắc mình tin điều gì và cầu nguyện thế nào. Đến trong tủi hổ, mang theo cả những lựa chọn mà ta hối tiếc và những vết thương ta tự gây ra cho mình. Đến với những câu hỏi chưa có lời đáp, với cả sự nghi nan đang giằng xé. Thiên Chúa không đòi một tâm hồn hoàn hảo; Người đón nhận một tâm hồn chịu trở về. Người đón ta như ta đang là, chứ không phải như ta ước mình phải là.
Và đây là điều an ủi sâu xa nhất: cho dù ta nghĩ mình đã bước bao nhiêu bước rời xa Thiên Chúa, thì để bắt đầu hành trình trở lại cũng chỉ cần một bước duy nhất. Khoảng cách mà ta tưởng là một vực thẳm không thể vượt qua thực ra chưa bao giờ là khoảng cách ngăn cách Người với ta, mà chỉ là khoảng cách ngăn cách lòng ta với chính sự thật rằng Người vẫn luôn ở đó. Người con hoang đàng không phải đi lại cả chặng đường dài mới gặp được cha; chỉ cần nó đứng dậy và quay mặt về hướng nhà, người cha đã chạy đến với nó. Lòng thương xót của Thiên Chúa luôn nhanh hơn những bước chân chậm chạp của ta.
Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình ở quá xa, xin đừng để chính cảm giác ấy trở thành bức tường giam giữ bạn. Cảm giác xa cách không phải là thước đo của thực tại. Thiên Chúa chưa bao giờ rời bỏ chỗ của Người; Người vẫn đang đứng đó, vẫn đang ngóng đợi, vẫn sẵn sàng chạy ra. Và tất cả những gì Người chờ mong nơi bạn lúc này, chỉ là một bước chân đầu tiên quay về.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

