Thật dễ để tỏ ra tử tế khi mọi việc diễn ra suôn sẻ, khi người ta đối xử với ta bằng sự tôn trọng, và khi cuộc sống trôi qua êm đềm. Nhưng thử thách thực sự của phẩm giá con người là khi mọi thứ trở nên khó khăn, khi người khác phản bội ta, khi ta cảm thấy bị bỏ quên, hoặc khi cuộc sống dường như đang mang lại những người không xứng đáng. Những lúc đó, ta dễ bị cám dỗ giữ chặt lòng oán hận, mong điều xấu xảy đến với những ai đã làm tổn thương mình, hay âm thầm chờ đợi sự sụp đổ của họ. Nhưng sự thật là giữ mãi lòng oán giận cũng chẳng khác gì uống thuốc độc và hy vọng người khác phải đau khổ. Sự cay đắng có thể cảm thấy chính đáng trong phút chốc, nhưng nó lại ăn mòn tâm hồn, lấy đi sự bình an, niềm vui, và khả năng tiến bước trong cuộc sống.
Chúc phúc cho người khác, dù sao đi nữa, không chỉ là vì họ, mà còn là để giải thoát chính mình khỏi xiềng xích của những tiêu cực đang giam hãm ta. Khi ta chọn chúc lành cho người khác, ngay cả những người đã đối xử bất công với mình, ta đang tuyên bố một sự thật sâu sắc về bản thân: “Tôi sẽ không để sự cay đắng định đoạt cuộc đời mình. Tôi sẽ không để hành động của người khác lấy đi sự bình an trong tâm hồn.” Đó là một hành động của sự trưởng thành về cảm xúc và sự khôn ngoan tâm linh.
Khi chúc lành cho người khác, ta đang mở lòng để đón nhận những điều tốt lành. Những gì ta trao đi vào thế gian sẽ trở lại với ta. Nếu ta giữ lòng oán giận, cuộc sống sẽ phản ánh lại sự tiêu cực ấy. Nhưng nếu ta từ bỏ gánh nặng và chọn trao đi lòng nhân hậu, phúc lành sẽ tìm cách trở lại trong cuộc sống của ta. Chúc phúc cho người khác, đặc biệt là những người không đối xử tốt với ta, là một hành động của sức mạnh, chứ không phải là yếu đuối. Nó đòi hỏi sự can đảm sâu sắc để nói rằng, “Tôi giải phóng bạn khỏi ngục tù trong tâm trí mình. Tôi chọn không gánh nặng sự giận dữ và cay đắng thêm nữa.” Điều này không có nghĩa là ta lờ đi nỗi đau hay giả vờ như nó không tồn tại; hãy thừa nhận nỗi đau, nhưng đừng để nó quyết định tương lai của mình.
Thế gian thường bảo rằng để thành công, ta phải chăm lo cho chính mình, tính toán kỹ lưỡng, và đôi khi mong cho người khác thất bại để mở đường cho mình. Nhưng đó là một lời dối trá. Sự thành công đích thực, sự bình an thực sự, chỉ đến khi ta học cách buông bỏ những lối suy nghĩ độc hại này. Cuộc sống có cách rất kỳ lạ để tự cân bằng; những gì ta đặt vào cuộc đời sẽ trở lại với ta dưới hình thức này hay hình thức khác. Khi ta chúc phúc cho người khác, ta đang gieo trồng những hạt giống của lòng tốt trong chính cuộc đời mình.
Cuối cùng, chúc lành cho người khác không chỉ là vì họ; đó là vì chính ta. Hãy chọn sự bình an. Và bạn sẽ thấy cuộc sống bắt đầu thay đổi theo những cách bạn chưa từng nghĩ đến.
* Albert Nwosu – Những ngày muốn đi thật xa
* (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

