Trước mọi thăng tiến, trước mọi khoản đầu tư, trước mọi lời tán dương và mọi thành tựu, hãy nhớ rằng chỉ một hóa đơn viện phí có thể xóa sạch năm năm tiết kiệm cần mẫn. Một thân xác mà bạn ngó lơ suốt mấy chục năm có thể buộc cả cuộc đời bạn dừng lại chỉ trong một khoảnh khắc. Chức vụ bạn theo đuổi không thể thay thế được hai quả thận đã hư hại. Những giờ làm thêm bạn từng hãnh diện không thể mặc cả với một trái tim đang suy yếu. Của cải bạn tích góp không phải lúc nào cũng mua lại được sức khỏe mà bạn đã vô tâm đánh đổi. Nhiều người rất giỏi bảo vệ điện thoại, mua bảo hiểm cho xe, khóa cửa nhà và canh giữ tài khoản ngân hàng, vậy mà lại để mặc chính cái thân xác cưu mang mình suốt cuộc đời trong tình trạng bị bỏ bê và kiệt quệ. Họ lao lực mà không nghỉ ngơi. Họ tiêu thụ mà không bồi dưỡng. Họ làm việc mà không phục hồi. Họ gọi đó là hy sinh. Nhưng giữa hy sinh và tự hủy hoại có một ranh giới. Đừng đốt cây nến từ cả hai đầu rồi lại trách bóng tối khi ngọn lửa lụi tàn.
Thân xác bạn không phải là kẻ thù của bạn; nó là ngôi nhà trần thế đầu tiên của bạn. Nó là khí cụ qua đó bạn cầu nguyện, phục vụ, yêu thương, dựng xây, chu cấp và chu toàn ơn gọi của mình. Lạm dụng nó một cách bất cẩn không phải là sức mạnh; đó là sự quản lý tồi. Ngay cả Đấng Tạo Hóa cũng đã thiết lập những nhịp nghỉ ngơi. Nếu chính Thiên Chúa đã lập ngày Sa-bát, thì chúng ta là ai mà dám tự phụ rằng mình quá quan trọng đến độ không cần ngủ? Một người khỏe mạnh có nhiều ước mơ. Người ấy muốn đi đây đó, gây dựng sự nghiệp, nuôi dạy con cái, phụng sự Thiên Chúa và thay đổi thế giới. Nhưng một người đau yếu thường chỉ mong một điều duy nhất: được khỏe lại. Chiếc xe đắt tiền mất hết sức hấp dẫn khi việc hít thở trở nên khó khăn. Những chức danh mất hết hào quang khi cơn đau trở nên triền miên. Tham vọng trở thành thứ yếu khi tất cả những gì bạn khao khát chỉ là thêm một ngày không phải chịu đau đớn. Người đánh đổi sức khỏe để được mọi sự rốt cuộc nhận ra rằng thiếu sức khỏe, mọi sự đều trở nên nhạt nhẽo.
Vì thế, hãy gìn giữ giấc ngủ của bạn. Ngủ không phải là lười biếng; đó là sự chữa lành. Thân xác bạn được phục hồi khi bạn nghỉ ngơi. Tâm trí bạn được sắp xếp lại khi bạn ngủ. Cảm xúc của bạn được ổn định khi bạn ngủ. Có người mang sự kiệt sức như một tấm huân chương danh dự. Nhưng lúc nào cũng mệt mỏi không phải là bằng chứng của năng suất. Nó thường là dấu hiệu cho thấy người ta đã đem sự khôn ngoan ra hiến tế trên bàn thờ của những cố gắng không ngừng. Hãy gìn giữ chế độ ăn uống của bạn. Thức ăn hoặc là liều thuốc chữa lành chậm rãi nhất, hoặc là thứ độc dược ngấm dần chậm rãi nhất. Bạn không thể cứ nuôi thân xác bằng sự ngược đãi mà lại mong nó sinh ra sức sống. Hãy uống nước. Hãy ăn uống chừng mực. Hãy giảm bớt những gì hủy hoại bạn. Hãy gia tăng những gì làm bạn mạnh mẽ hơn. Sự kỷ luật nơi gian bếp có thể giúp bạn khỏi phải kỷ luật nơi giường bệnh. Hãy gìn giữ sự bình an của bạn. Không phải cuộc tranh cãi nào cũng đáng để bạn hao tổn năng lượng. Không phải sự xúc phạm nào cũng đáng được cư ngụ trong lòng bạn. Sự cay đắng làm tăng huyết áp. Lo âu triền miên đánh cắp giấc ngủ. Lòng không tha thứ đầu độc chính cái bình mang chứa nó.
Có người chết vì bệnh tật; lại có người chết dần chết mòn vì những căng thẳng mà họ không chịu buông bỏ.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

