Trái tim chưa được chữa lành không chỉ muốn được yêu thương. Nó muốn được ưu tiên hơn. Nó muốn được đảm bảo rằng mình quan trọng hơn, tỏa sáng hơn, xứng đáng hơn. Và thế là nó lặng lẽ tranh đua. Ngay cả trong những điều tốt lành.
Sự thánh thiện trở thành một cuộc thi. Việc phục vụ trở thành một cuộc thi. Nỗi đau khổ cũng trở thành một cuộc thi. Chúng ta so sánh các đặc sủng, cơ hội, tầm ảnh hưởng và sự ngưỡng mộ, tự hỏi mình đang đứng ở đâu.
Thánh Phanxicô đã bước ra khỏi điều đó. Ngài khám phá ra rằng tâm hồn trở nên đẹp đẽ khi nó thôi tranh giành vị trí.
Người biết mình được Thiên Chúa nắm giữ sẽ không còn cần phải chiếm chỗ cao nhất trong căn phòng. Họ không còn cần phải thắng trong mọi sự so sánh hay bảo đảm mọi lợi thế. Họ không còn cần phải chứng minh rằng mình quan trọng.
Tại sao?
Vì điều Thiên Chúa ban cho bạn, không ai có thể lấy đi.
Thành công của người khác không làm giảm giá trị của bạn. Đặc sủng của người khác không thu hẹp ơn gọi của bạn. Ánh sáng của người khác không làm ánh sáng của bạn yếu đi.
Khiêm nhường là sự xác tín bình thản rằng tình yêu của Thiên Chúa đủ cho tất cả mọi người cùng tỏa sáng. Tâm hồn khiêm nhường có thể nhìn người khác được chọn lựa, được ca ngợi, được tin tưởng, được thăng tiến hay được yêu thương hơn mà vẫn bình an, đơn giản vì nó đã tìm thấy điều lớn hơn việc được đứng đầu.
Nó đã tìm thấy sự nghỉ ngơi.
Mục đích của khiêm nhường không phải là trở nên nhỏ bé hơn. Mà là trở nên bám rễ sâu trong Thiên Chúa đến mức việc đứng đầu hay đứng cuối không còn định nghĩa bạn là ai nữa.
Lạy Chúa Giêsu, hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin nhậm lời con. Để người khác được ưu tiên hơn con trong mọi sự, lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con ơn khao khát điều đó.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

