Có những thời điểm trong cuộc đời mà ở đó mọi nguồn cảm hứng và những bài diễn thuyết tạo động lực sẽ thôi không còn thôi thúc bạn được nữa. Khi những cơn sóng thần của cuộc đời ập đến, bạn sẽ khám phá ra rằng có một nơi mà lời khích lệ chỉ còn là thứ tiếng ồn phía sau. Sẽ có những vấn đề bạn phải đối mặt trong đời, và rồi bỗng nhiên bạn nhận ra rằng cuộc sống không xoay quanh động lực, mà xoay quanh kỷ luật nhiều hơn. Chính tại nơi ấy, tài năng đã được chứng minh, nhưng kết quả thì vẫn còn chậm trễ. Đó là điểm mà những người chiến thắng thật sự được tách biệt khỏi những kẻ chỉ khởi đầu bằng cảm xúc, và ở giai đoạn ấy, thứ nâng đỡ một con người không phải là động lực, mà là sự kiên định. Không phải thứ kiên định ồn ào, đầy cái tôi luôn tranh cãi với mọi người, mà là sự khước từ thầm lặng và đầy kỷ luật, không chịu dừng lại trên hành trình trở thành điều mà Thiên Chúa đã định liệu từ trước. Để chiến thắng trong cuộc đời, bạn sẽ cần một sự kiên định gần như khiến những ai chỉ hiểu về sự dễ chịu phải thấy khó chịu. Sự kiên định để thức dậy lần nữa sau nỗi thất vọng. Sự kiên định để cầu nguyện lần nữa khi chẳng có gì đổi thay. Sự kiên định để nộp đơn lần nữa sau khi bị từ chối. Sự kiên định để xây dựng lại lần nữa sau khi một điều gì đó đã sụp đổ ngay trong tay bạn. Sự kiên định thốt lên rằng: “Kết quả hiện tại của tôi không phải là căn tính sau cùng của tôi.” Bởi vì cuộc đời không tưởng thưởng cho những ý định. Nó tưởng thưởng cho sự tiếp tục, và sự tiếp tục thì không đến từ cảm xúc, nó đến từ sự kiên định.
Nhưng chỉ riêng sự kiên định thôi thì chưa đủ. Nhiều người kiên định theo một hướng sai lầm. Họ lặp đi lặp lại nỗ lực mà chẳng có chút tiến bộ nào. Họ cứ trung thành với những phương pháp đã hỏng. Họ tiếp tục điều lẽ ra cần phải được điều chỉnh. Đó không phải là vận mệnh, đó là sự bền bỉ bị phí hoài. Vậy nên, sự kiên định mà thiếu cấu trúc chỉ là nỗi bực dọc kéo dài. Bạn phải xây dựng một hệ thống có thể nâng đỡ sự kiên định của mình. Một hệ thống nghĩa là, ngay cả khi bạn chẳng cảm thấy gì, vẫn có điều gì đó tiến về phía trước. Ngay cả khi bạn mệt mỏi, tiến trình ấy vẫn vận hành. Ngay cả khi bạn nản lòng, cuộc đời bạn vẫn có những đường ray để lăn bánh. Đó là cách những người nghiêm túc giành chiến thắng. Họ không lệ thuộc vào cảm giác “đã sẵn sàng.” Họ lệ thuộc vào một cấu trúc có thể lặp lại, biến sự tiến bộ thành kết quả mặc nhiên của mỗi ngày sống. Bạn phải thiết kế một cuộc đời cứ tiếp diễn ngay cả khi bạn không muốn tiếp tục. Điều đó nghĩa là bạn có những nguyên tắc cai quản tháng ngày của mình. Điều đó nghĩa là bạn có những điều không thể thương lượng, không thay đổi theo cảm xúc. Điều đó nghĩa là bạn có một nhịp điệu mạnh mẽ đến độ ngay cả những ngày tồi tệ nhất của bạn cũng vẫn sản sinh ra điều gì đó có ý nghĩa. Sự khác biệt giữa những người “suýt làm được” và những người thật sự làm được không phải là tài năng, mà là tốc độ quay trở lại. Sau nỗi thất vọng, bạn quay lại nhanh đến mức nào? Người yếu đuối biến mất sau thất bại. Người bình thường hồi phục chậm chạp. Nhưng những người chiến thắng thì xây dựng được một điều bên trong mình, điều ấy nói rằng: Tôi sẽ quay lại thật nhanh, điều chỉnh thật khôn ngoan, và tiếp tục ngay lập tức. Đó là sự kiên định thánh thiện; đó là sự khước từ không chịu rời bỏ căn tính của mình chỉ vì chương sách hiện tại của đời mình đang khó chịu.
Vậy hãy cứ tiến bước, không phải vì điều đó mang lại cảm giác dễ chịu, mà vì bạn đã thiết kế đời mình theo cách mà tiến về phía trước là hướng đi hợp lý duy nhất còn lại. Đó là cách con người chiến thắng. Không phải bằng việc ước ao mãnh liệt hơn, mà bằng việc xây dựng những hệ thống kiên định khước từ ngừng tạo ra kết quả, ngay cả khi cảm xúc của người kiến tạo đã mỏi mệt.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

