Cuộc sống đôi khi đưa chúng ta vào những khoảnh khắc yếu đuối. Chúng ta vấp ngã, chảy máu, và tan vỡ. Trong những lúc ấy, ta khao khát sự hỗ trợ, một người lắng nghe, hay một vòng tay ấm áp nhắc nhở rằng ta không đơn độc. Nhưng anh chị em thân mến, cuộc đời dạy chúng ta một sự thật khó chấp nhận: đừng để ai cũng thấy vết thương của mình. Bởi vì thế gian này không chỉ có những người chữa lành mà còn có những kẻ thích nhìn thấy người khác chịu đau. Thay vì mang băng gạc để che vết thương của bạn, họ lại rắc thêm muối và tiêu để nỗi đau ấy càng thêm nhức nhối. Khi bạn mở lòng với tất cả, hy vọng tìm thấy sự an ủi, hãy nhớ rằng không phải ai cũng sẽ trân trọng và bảo vệ những vết sẹo của bạn. Có người xem sự yếu đuối của bạn là cơ hội cho họ. Họ lấy câu chuyện của bạn, những lời tâm sự chân thành nhất của bạn, và xoay chuyển chúng, biến chúng thành vũ khí tấn công vào những lúc bạn không ngờ đến. Trong một thế giới mà tình yêu và sự phản bội đôi khi đi đôi với nhau, bạn phải biết cách bảo vệ vết thương của mình.
Một người bạn thật sự mang trong mình trái tim nhân hậu. Họ sẽ giữ nỗi đau của bạn như thể đó là của họ. Họ không phán xét bạn vì những vấp ngã, cũng không thắc mắc vì sao bạn có những vết thương. Thay vào đó, họ nâng đỡ bạn, ngồi bên cạnh trong im lặng nếu lời nói quá nặng nề, và chờ đợi với lòng kiên nhẫn cho đến khi bạn sẵn sàng chia sẻ. Họ không rắc muối lên vết thương, mà đem lại sự chữa lành. Những người bạn như thế hiếm có và rất đáng quý. Hãy học cách nhận ra họ. Đừng nghĩ rằng ai mỉm cười với bạn đều là bạn thật sự, bởi đôi khi, đằng sau nụ cười ấy là trái tim thích thú trước sự vấp ngã của bạn.
Có lý do tại sao bệnh viện lại có các bác sĩ chuyên khoa và các khoa điều trị khác nhau, bởi không phải ai cũng có thể chữa lành mọi vết thương. Tương tự, không phải ai bạn gặp cũng có khả năng thấu hiểu và hỗ trợ nỗi đau của bạn. Có người chưa đủ trưởng thành, có người thiếu lòng trắc ẩn, và có người không có đủ sự khôn ngoan hay kiên nhẫn để nâng đỡ bạn. Để lộ vết thương của mình cho những người này chẳng khác gì việc “ném ngọc trước mặt heo”. Họ có thể không hiểu được giá trị của trái tim bạn và giẫm đạp lên nó, không phải vì ác ý, mà vì họ không biết cách đối xử đúng mực. Đôi khi, việc chia sẻ nỗi đau của mình lại làm bạn thêm tổn thương. Người ta có thể bàn tán, lan truyền câu chuyện của bạn, thêm thắt vào đó những điều không đúng thay vì sự cảm thông.
Thánh Giacôbê nhắn nhủ chúng ta: “Hãy mau nghe, chậm nói” (Giacôbê 1:19). Nhưng có bao nhiêu người trong thời đại này thực sự sống theo nguyên tắc đó? Hầu hết đều nhanh chóng lên tiếng, háo hức lan truyền chuyện của người khác mà không quan tâm đến hậu quả cho người trong cuộc. Đừng trao cho họ vũ khí để biến nỗi đau của bạn thành trò giải trí.
Trong cuộc sống, chúng ta phải bước đi cẩn trọng. Hãy bảo vệ trái tim, giữ gìn vết thương của mình, và chỉ chia sẻ với những ai thật sự xứng đáng với sự tin tưởng đó. Hãy nhớ rằng, không phải ai cũng mang theo băng gạc. Và trong hành trình cuộc đời, chúng ta cũng nên nỗ lực để trở thành những người mang theo băng gạc, chứ không phải muối và tiêu. Hãy đem lại yêu thương chứ không phải nỗi đau, mang đến sự chữa lành thay vì tổn thương.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

