close

GIẤC MƠ VÀ LỜI TẠ ƠN

Ngày đăng: 21/06/2026 Lượt xem: 191 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
nat lm LkNI1rMHYJs unsplash

Nơi chốn mà bạn cho là buồn tẻ lại chính là giấc mơ của một người nào đó. Đây là một sự thật giản dị nhưng có sức lay động lạ thường, bởi nó buộc ta phải nhìn lại chính cuộc đời mình bằng đôi mắt của những người đang khao khát những gì ta đang có. Điều ta xem là tầm thường, là hiển nhiên, là chẳng đáng để ý, lại đang là lời cầu nguyện tha thiết trên môi miệng của một ai đó ở một nơi nào đó.

Thành phố mà bạn vẫn than phiền lại là thành phố mà có người đang ngày đêm nài xin cho được một cơ hội đặt chân đến sống. Công việc làm bạn kiệt sức lại là công việc mà có người mòn mỏi ước ao có được. Mái nhà mà bạn thấy chật chội, tù túng lại là tổ ấm mà có người đang quỳ gối xin Chúa ban cho. Sức khỏe mà bạn hiếm khi để tâm tới lại là điều mà có người đang khẩn cầu từng ngày để được phục hồi. Và cuộc sống bình thường mà đôi lúc bạn xem nhẹ, lướt qua, lại chính là cuộc đời mà một người khác đang mơ ước cho mình. Cùng một thực tại, nhưng từ hai phía của khao khát, nó mang hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau: với người này là gánh nặng, với người kia là phép lạ.

Sự thật ấy không có ý phủ nhận những vất vả của bạn. Những gánh nặng bạn đang mang là có thật, những giọt mồ hôi và nước mắt của bạn là chính đáng, và sẽ là vô tình nếu ai đó bảo bạn rằng nỗi nhọc nhằn của bạn chẳng đáng kể. Lòng biết ơn đích thực không bao giờ là sự chối bỏ đau khổ. Nó không bảo ta giả vờ rằng mọi sự đều dễ dàng. Nhưng nó mời gọi ta giữ hai điều cùng một lúc trong tâm hồn: vừa thành thật nhìn nhận những khó khăn của mình, vừa khiêm tốn nhận ra biết bao ân huệ đang đan dệt nên cuộc đời mình mà ta vô tình bỏ quên.

Có lẽ điều nguy hiểm nhất không phải là thiếu thốn, mà là quen thuộc. Khi một ân huệ ở lại với ta đủ lâu, ta dần thôi nhìn nó như một ân huệ. Hơi ấm của mái nhà, tiếng cười nơi bàn ăn, đôi chân còn bước đi được, đôi mắt còn nhìn thấy ánh sáng, tất cả lặng lẽ trở thành nền cảnh mờ nhạt mà ta chẳng còn nhận ra. Để rồi ta phung phí cả những kho tàng đang nằm trong tầm tay, chỉ vì mải nhìn về phía những gì mình chưa có. Người biết ơn không phải là người có nhiều hơn kẻ khác, mà là người mở mắt ra để thấy được những gì mình đang được trao ban.

Vậy nên, giữa những lo toan rất thật của ngày hôm nay, ước gì ta đừng quên cúi đầu tạ ơn. Tạ ơn vì chính nơi chốn ta đang sống, công việc ta đang làm, mái nhà ta đang ở, và cuộc đời bình thường ta đang có, những điều mà ở một góc nào đó của thế gian, đang là giấc mơ chưa thành của một tâm hồn khác. Biết ơn không làm cho gánh nặng nhẹ đi, nhưng nó thắp lên trong ta một ánh sáng dịu dàng, đủ để ta nhận ra rằng ngay giữa những thiếu thốn, ta vẫn được Thiên Chúa yêu thương và chăm sóc nhiều hơn ta tưởng.

* Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x