Chúng ta dành quá nhiều thời gian để theo đuổi hạnh phúc, vì ai cũng mong muốn được hạnh phúc. Ta không ngừng tìm kiếm hạnh phúc trong những thứ mà ta nghĩ sẽ làm cho cuộc đời ta trọn vẹn hơn: thành công, tiền bạc, hay sự ngưỡng mộ của người khác. Nhưng như cuộc sống đã nhiều lần cho thấy, hạnh phúc lặng lẽ hiện diện trong những góc nhỏ bé, thường bị bỏ qua trong cuộc đời chúng ta, trong những khoảnh khắc đơn sơ, sâu sắc mà đôi khi ta không nhận ra. Hạnh phúc thật sự, ta nhận ra, không nằm trong sự tráng lệ của một ngôi nhà hay kích thước của tài khoản ngân hàng, mà trong sự ấm áp của tình yêu trong gia đình, dù đó là một mái nhà đơn sơ hay sang trọng. Một ngôi nhà tràn ngập tiếng cười, lòng nhân hậu và sự hiện diện dịu dàng của những người thân yêu sẽ luôn rực sáng hơn bất kỳ cung điện nào nhưng đầy cô đơn. Hạnh phúc không được đo lường bằng số phòng trong nhà mà là sự gần gũi của những người lấp đầy trái tim chúng ta.
Khi chúng ta lớn lên, ta bắt đầu hiểu rằng vẻ đẹp thực sự của cuộc sống không nằm ở hình thức của ngôi nhà, mà là cảm giác mà ngôi nhà mang lại. Hạnh phúc cũng không phải là một cuộc chạy đua với thời gian, cũng không phải là việc gấp gáp hướng tới một đích đến tưởng tượng nào đó của sự thành công. Thay vào đó, hạnh phúc tìm đến khi ta đắm mình trong những điều ta yêu thích đến mức thời gian dường như tan biến. Hạnh phúc nằm trong nhịp điệu nhẹ nhàng của những đam mê mang lại cho ta niềm vui, dù đó là viết lách, vẽ tranh, giảng dạy, hay đơn giản là dành thời gian với những người ta yêu thương. Thành công thực sự không phải là đạt được danh vọng hay tài lộc ở một độ tuổi nhất định, mà là tìm thấy điều làm cho ta cảm thấy sống động, nơi mỗi khoảnh khắc trở thành một món quà.
Và chúng ta cũng đừng quên rằng hạnh phúc không nằm ở việc nhận được sự chấp thuận của người khác. Biết bao lần ta đặt giá trị của mình trong tay của những người xung quanh, mong chờ sự công nhận, chờ đợi những tiếng vỗ tay? Nhưng hạnh phúc thật sự không phải là việc được ngưỡng mộ; đó là thức dậy mỗi sáng với sự bình an trong tâm hồn, chấp nhận chính mình. Khi ta thôi không đánh giá bản thân theo cái nhìn của thế gian, ta mới có thể bắt đầu mong chờ mỗi ngày với niềm vui thanh thản. Hạnh phúc là tìm thấy sự an lòng bên trong và không còn bị phân tâm bởi cách người khác nhìn nhận ta.
Hạnh phúc cũng không nằm ở việc sở hữu những điều tốt nhất, mà là biết làm điều tốt nhất từ những gì mình có. Hạnh phúc nằm trong nghệ thuật của lòng biết ơn, trong việc thấy được phước lành nơi người khác chỉ thấy vấn đề, trong việc trân trọng những gì ta đã được ban, dù có thể chúng rất nhỏ bé. Hạnh phúc không phụ thuộc vào hoàn cảnh mà phụ thuộc vào cách nhìn nhận của ta. Khi ta học cách đón nhận những gì mình có với trái tim rộng mở, thì ngay cả những điều giản dị nhất cũng trở nên đặc biệt.
Hạnh phúc không phải là một món quà được trao cho ta mà là sự lựa chọn, là kỹ năng ta nuôi dưỡng, là cách nhìn mà ta bồi đắp. Cuối cùng, hạnh phúc không phải là điều chờ đợi ta ở một cuộc sống hoàn hảo, nơi mọi vấn đề được giải quyết và mọi mảnh ghép hoàn toàn khớp nhau. Cuộc đời sẽ luôn có những thử thách, những cơn bão che phủ ngày tháng, và những trở ngại kiểm tra sức mạnh của ta. Nhưng hạnh phúc nằm trong ánh sáng lấp lánh qua những đám mây, trong những khoảnh khắc nhỏ nhoi mà niềm vui chợt bừng lên ngay cả trong thời khắc u tối nhất. Hạnh phúc là khi ta chia sẻ nụ cười với người lạ, là ánh hoàng hôn sau một ngày dài, là tiếng cười bật lên khi không ngờ tới. Hạnh phúc thì thầm bên ta, nhắc nhở ta chậm lại và cảm nhận vẻ đẹp ngay cả trong những khoảnh khắc không hoàn hảo.
Vậy nên, hãy nhớ rằng hạnh phúc không nằm trong những thành tựu lớn lao hay sự chấp nhận của người khác, cũng không đợi chờ ta ở một tương lai xa khi mọi khó khăn đã qua. Hạnh phúc sống động nơi đây, trong những khoảnh khắc thiêng liêng nhỏ bé, trong niềm vui âm thầm của cuộc sống thường nhật. Nếu ta biết đón nhận những khoảnh khắc này, ta sẽ nhận ra rằng hạnh phúc vẫn luôn ở bên ta, đợi chờ ta nhận ra.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

