close

KHÔNG BAO GIỜ LÀ “NGƯỜI THỨ HAI” TRONG MẮT THIÊN CHÚA

Ngày đăng: 19/06/2026 Lượt xem: 55 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
raffaello sanzio italian 1483 1520 jacobs encounter with rachel and leah c.1519 fresco loggia di raffaello vatican.jpeg copy e1712491342721

Bạn có bao giờ là người được yêu ít hơn không? Là người đứng ở hàng thứ hai, sau một ai đó luôn được chọn trước, được để ý trước, được thương yêu nhiều hơn? Câu chuyện của Lêa trong sách Sáng Thế là câu chuyện của một tâm hồn như thế. Nàng là người chị, nhưng lại không phải là người được Giacóp yêu. Trái tim của chàng thuộc về Rakhen, cô em gái xinh đẹp, và Lêa biết rõ điều đó từng ngày trong suốt cuộc hôn nhân của mình. Nàng được gả cho một người đàn ông không chọn nàng, và phải sống cả đời bên cạnh sự thật cay đắng rằng mình mãi là người đứng sau.

Thế nhưng giữa nỗi cô đơn ấy, có một điều mà Lêa không nhận ra ngay từ đầu: dù chồng nàng không nhìn đến nàng, thì Thiên Chúa lại nhìn. Kinh Thánh nói rằng khi Đức Chúa thấy Lêa bị ghẻ lạnh, Người đã đoái thương nàng. Người đặt tên cho các con của nàng như những dấu mốc của một hành trình nội tâm. Đứa con đầu lòng, nàng đặt tên là Rưuven, bởi “Chúa đã nhìn thấy nỗi khổ của tôi.” Nàng vẫn còn hy vọng rằng giờ đây chồng sẽ yêu mình. Nhưng đến đứa con thứ tư, có một điều gì đó đã đổi thay trong lòng nàng. Nàng gọi con là Giuđa, nghĩa là “Tôi xin ngợi khen Đức Chúa.” Lần này, nàng không còn nói về việc được chồng yêu nữa. Nàng đã thôi tìm kiếm sự công nhận nơi con người, và quay về với Đấng vẫn luôn nhìn thấy nàng. Và điều kỳ diệu là chính từ Giuđa, đứa con của lời ngợi khen ấy, mà dòng dõi Đấng Mêsia sẽ được sinh ra.

Cuộc đời của Lêa nhắc ta một sự thật giải thoát: giá trị của bạn không được định đoạt bởi người chọn bạn, người để ý đến bạn, hay người yêu bạn theo cách bạn mong mỏi. Có những tình thương ta khao khát mà không bao giờ nhận được trọn vẹn. Có những ánh mắt ta ước ao được dừng lại trên mình mà cứ mãi lướt qua. Và nếu ta đặt toàn bộ giá trị bản thân vào tay những người ấy, ta sẽ sống cả đời trong cảm giác mình chưa đủ, mình bị bỏ rơi, mình là kẻ đứng sau. Nhưng sự thật là không một con người nào đủ thẩm quyền để định nghĩa con người bạn thực sự là ai. Chỉ một mình Đấng đã dựng nên bạn mới biết được giá trị đích thực mà Người đã đặt vào trong bạn.

Vì thế, bạn không cần phải tiêu hao cả đời để chứng minh giá trị của mình cho những người không chịu nhìn thấy nó. Bạn không phải tranh giành một tình yêu mà lẽ ra phải được trao ban cách nhưng không. Bạn không phải chạy theo sự công nhận của người đời, khi bạn đã được Thiên Chúa biết đến và yêu thương rồi. Tình yêu phải đi đôi với sự tự do; thứ tình cảm buộc ta phải van xin, phải đánh đổi, phải gồng mình lên mới có được, thường không phải là tình yêu, mà chỉ là một cái bóng khiến ta kiệt sức.

Có lẽ sự trưởng thành thiêng liêng lớn nhất là khoảnh khắc ta học được như Lêa, biết ngừng lại giữa hành trình tìm kiếm sự công nhận, và quay về thưa lên một lời ngợi khen. Không phải vì cuối cùng ta đã được yêu như ta hằng ao ước, mà vì ta khám phá ra rằng ta đã luôn được yêu, bởi một tình yêu sâu thẳm và bền vững hơn mọi tình cảm phàm trần. Nếu hôm nay bạn đang thấy mình là người đứng sau, là người ít được chọn hơn, xin hãy nhớ rằng có một Đấng đang nhìn thấy bạn, thấu suốt cả những giọt nước mắt thầm lặng nhất của bạn. Và trong ánh mắt của Người, bạn chưa bao giờ là người thứ hai.

V.Đ.T C.Ss.R

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x