Đức Giáo Hoàng Phanxicô gọi việc nói xấu là khủng bố và Ngài gọi những kẻ hay nói xấu là những kẻ khủng bố. Vì thế, trong hành trình trở thành những nhà lãnh đạo tốt, chúng ta phải nhận ra rằng những lời chúng ta chọn và những cuộc trò chuyện mà chúng ta tham gia có ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách và sức ảnh hưởng của chúng ta. Vấn đề chúng ta đang gặp phải trong xã hội ngày nay là những người được cho là gương mẫu, lại trở thành một phần của vấn đề. Ngày nay, các nhà lãnh đạo vốn phải là người giữ gìn luật pháp, lại trở thành người vi phạm luật pháp. Thật đáng buồn khi việc nói xấu đã lan tràn trong xã hội, gia đình, cộng đồng, nhà thờ, văn phòng, nơi làm việc và thậm chí ngấm vào tận xương tủy của chúng ta. Giờ đây, các nhà lãnh đạo có một hội đồng toàn những kẻ nói xấu, thay vì hội đồng quản trị. Khi các nhà lãnh đạo gặp nhau, phân tích và kết luận của họ không còn xuất phát từ đánh giá đúng đắn, tình yêu thương, lòng nhân từ và tầm nhìn nữa. Ngày nay, người ta hay biện minh “Tôi nghe nói rằng người này nói người kia như thế này như thế kia…” Chúng ta đã hạ thấp vai trò lãnh đạo xuống mức nghe đồn và trở thành những kẻ khủng bố với người khác bằng chính cái lưỡi của mình. Bên ly bia hay tách cà phê, chúng ta bàn tán về điều gì? Người khác. Chuyện nói xấu, một sức mạnh tinh tế nhưng mãnh liệt có thể phá hoại lòng tin, phá hủy các mối quan hệ và xói mòn nền tảng đạo đức của bất kỳ cộng đồng, xã hội hay tổ chức nào, đã thấm nhuần tất cả chúng ta. Ngay cả những nhà lãnh đạo được kêu gọi sống tiêu chuẩn cao hơn, và là những người thúc đẩy sự hiệp nhất, chính trực và tôn trọng, cũng đã tham gia vào nhóm những kẻ gièm pha và bới móc tên tuổi cùng điểm yếu của anh chị em mình như uống trà uống nước. Đối với tôi, để thực sự trở thành người lãnh đạo, chúng ta phải cảnh giác trong việc gìn giữ lời nói của mình và đảm bảo rằng chúng nâng đỡ chứ không đạp đổ.
Hãy suy gẫm sự khôn ngoan trong sách Châm ngôn 16:28: “Kẻ gian tà gây ra xung đột, và kẻ nói xấu chia rẽ bạn thân.” Câu này nhắc nhở chúng ta rằng việc nói xấu không chỉ tạo ra sự chia rẽ mà còn có sức mạnh cắt đứt những mối dây của tình bạn và lòng tin. Vai trò của người lãnh đạo là kết nối mọi người, xây dựng những nhịp cầu thay vì những bức tường. Tham gia vào việc nói xấu là trái với chính bản chất của người lãnh đạo.
Một nhà lãnh đạo tốt hiểu giá trị của sự tín nhiệm. Lòng tin là nền tảng của bất kỳ sự lãnh đạo hiệu quả nào. Nó được xây đắp theo thời gian qua những hành động nhất quán, sự minh bạch và chính trực. Khi chúng ta tham gia vào việc nói xấu, chúng ta phản bội lòng tin đó. Chúng ta tạo ra một bầu không khí ngờ vực và bất an, nơi mọi người sợ phải nói cách chân thật và cởi mở. Những nhà lãnh đạo đích thực nhận ra rằng lòng tin rất mong manh và việc nói xấu là một trong những cách nhanh nhất để phá vỡ nó.
Với tư cách là những nhà lãnh đạo, lời nói của chúng ta nặng ký. Chúng có thể chữa lành hay gây tổn thương, truyền cảm hứng hay tổn hại. Chúng ta phải thận trọng lựa chọn lời nói, đảm bảo chúng phản ánh sự cam kết của chúng ta đối với chân lý và lòng trắc ẩn. Môsê, Giôsuê và ngay cả Chúa Giêsu đã lãnh đạo bằng cách đối mặt với các vấn đề cách trực tiếp và ngay thẳng. Vì thế, lãnh đạo tốt có nghĩa là phải để tâm đến các cuộc trò chuyện của chúng ta và từ chối tham gia vào những thảo luận nhằm hạ thấp hay miệt thị người khác. Nó có nghĩa là đứng lên chống lại sự nói xấu, ngay cả khi điều đó khó chịu hay không được lòng người. Bằng cách làm như vậy, chúng ta nêu một tấm gương đầy sức mạnh cho những người chúng ta đang dẫn dắt.
* Albert Nwosu – (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.)

