close

NGƯỜI ÍCH KỶ VẪN LUÔN LÀ NGƯỜI ÍCH KỶ, BẤT KỂ HỌ CÓ BAO NHIÊU TIỀN…

Ngày đăng: 14/10/2025 Lượt xem: 421 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
nohe pereira RvxSeJSgtUE unsplash

Lòng quảng đại không phụ thuộc vào sự giàu có, mà nằm ở đức tính. Số dư tài khoản của bạn không quyết định được tấm lòng của bạn lớn hay nhỏ. Tất cả chúng ta đều biết có những người rất nghèo, nhưng họ lại trao ban cách hào phóng từ những gì ít ỏi họ có. Và cũng có những người dư dả của cải nhưng lại keo kiệt, bám chặt lấy những gì họ có, như thể nếu buông tay, họ sẽ mất tất cả. Như lời Kinh Thánh đã nói: “Không ai có thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của”, vì một bên sẽ luôn chiếm trọn trái tim ta hơn. Bạn thấy đấy, sự ích kỷ bắt đầu từ lâu trước khi tiền bạc xuất hiện. Một người ích kỷ sẽ không chỉ giữ khư khư của cải của mình, mà còn giữ cả thời gian, tình yêu và lòng tốt của họ. Ngay cả trong các mối quan hệ, họ cũng mong mọi sự xoay quanh họ, luôn nhận nhiều hơn những gì họ cho đi. Họ xây dựng những bức tường xung quanh trái tim mình, bảo vệ những gì họ cho là của riêng họ. Sự ích kỷ của họ không biến mất khi họ không có gì, cũng không phai mờ khi họ trở nên giàu có. Tiền bạc là một chiếc kính lúp. Nếu bạn có lòng quảng đại, tiền bạc sẽ chỉ mở rộng khả năng trao ban của bạn. Nhưng nếu bạn ích kỷ, tiền bạc sẽ làm cho sự ích kỷ của bạn càng lộ rõ hơn.

Như Thánh Kinh đã nói: “Từ lòng đầy mà miệng nói ra” — và tôi sẽ thêm vào, từ lòng đầy mà hành động của ta bộc lộ. Một người không có lòng thương xót trong nghèo khó cũng sẽ không đột nhiên tìm thấy nó trong sự giàu có.

Chúng ta chẳng phải đã nghe câu chuyện về bà góa dâng hai đồng xu sao? Bà đã trao ban tất cả những gì bà có, trong khi những người giàu có, dù dâng nhiều, cũng chỉ là từ số dư thừa của họ. Lòng quảng đại của bà không được đo lường bởi số lượng, mà bởi tinh thần đằng sau sự trao ban của bà. Ngược lại, những người có lòng ích kỷ chỉ cho đi khi không mất mát gì. Sự bác ái của họ được tính toán, lòng quảng đại của họ có điều kiện, và sự giúp đỡ của họ chỉ xuất hiện khi nó phục vụ cho lợi ích của họ. Người ích kỷ, bất kể tình trạng tài chính của họ ra sao, đều sống trong cô đơn. Họ có thể xung quanh bởi nhiều người, nhưng những mối quan hệ đó thường chỉ là những giao dịch, xây dựng trên những gì họ có thể thu về. Họ giống như những giếng khô, mong người khác đổ đầy, nhưng chẳng bao giờ trao nước cho ai. Như câu tục ngữ cổ của Trung Hoa nói: “Người chỉ nghĩ cho mình sẽ tự thu hẹp chính mình.” Bi kịch của sự ích kỷ là nó làm tâm hồn nhỏ lại và cô lập con người, dù tài khoản ngân hàng của họ lớn đến đâu. Cuối cùng, sự giàu có đích thực không được đo bằng tiền trong tài khoản, mà bằng tình yêu, lòng thương xót, và lòng quảng đại mà ta trao cho người khác. Người giàu nhất không phải là người có nhiều nhất, mà là người trao ban nhiều nhất từ những gì họ có.

Chúng ta đừng để bề ngoài đánh lừa. Sự ích kỷ có thể mang khuôn mặt của nghèo khó hoặc chiếc mặt nạ của giàu có. Nhưng sự ích kỷ vẫn không thay đổi, nó luôn tìm cách chiếm đoạt, không bao giờ trao ban; luôn giữ lại, không bao giờ chia sẻ. Như triết gia Seneca từng nói: “Không phải người có ít, mà là người thèm muốn nhiều hơn, mới là kẻ nghèo.”

* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x