close

NƠI CÁNH ĐỒNG KHÔNG AI NHÌN THẤY

Ngày đăng: 20/06/2026 Lượt xem: 160 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
youhana nassif MMnRIcS No unsplash

Người ta thường chỉ nhớ đến David trong giây phút huy hoàng nhất: cậu thiếu niên bé nhỏ đứng trước gã khổng lồ Goliath, vung dây phóng đá, và hạ gục kẻ mà cả một đạo binh phải khiếp sợ. Đó là khoảnh khắc được ngợi ca, được vẽ thành tranh, được kể đi kể lại qua bao thế hệ. Nhưng khoảnh khắc ấy không phải là nơi David trở nên mạnh mẽ. Nó chỉ là nơi sức mạnh vốn đã âm thầm lớn lên trong cậu được tỏ lộ ra.

Bởi vì trước khi có chiến trường, đã có những cánh đồng vắng. Trước khi có đám đông reo hò, đã có những ngày dài chỉ một mình David với đàn chiên, với cây đàn, và với Thiên Chúa. Nơi không ai nhìn thấy, cậu đã học cách tin tưởng. Khi sư tử và gấu rình rập đàn chiên, chẳng có khán giả nào chứng kiến lòng can đảm của cậu, chẳng có ai vỗ tay khi cậu liều mình giằng con chiên khỏi nanh vuốt thú dữ. Thế nhưng chính trong những lần ấy, lặng lẽ và không tên tuổi, David đã khám phá ra rằng Thiên Chúa thật sự gìn giữ mình.

Và đó là điều làm nên tất cả. Khi đứng trước Goliath, David không cần phải tìm kiếm một niềm tin mới mẻ. Cậu chỉ đang đặt vào thử thách lớn một niềm tin đã được tôi luyện trong muôn vàn thử thách nhỏ. Cậu nói với vua Saun rằng Đấng đã cứu mình khỏi vuốt sư tử và gấu cũng sẽ cứu mình khỏi tay gã Philitinh. Lời ấy không phải là sự liều lĩnh của tuổi trẻ, mà là kết tinh của bao tháng ngày thầm lặng tựa nương vào Chúa.

Cuộc đời mỗi người chúng ta cũng có những cánh đồng vắng như thế. Đó là những giờ kinh chẳng ai biết đến, những lần ta âm thầm chọn điều ngay lành dù không ai khen thưởng, những phút giây ta một mình với Chúa giữa bộn bề lo toan. Ta dễ xem nhẹ chúng, vì chúng không rực rỡ, không sinh hoa kết trái ngay trước mắt. Ta ao ước những khoảnh khắc lớn lao, những chiến thắng người đời thấy được, mà quên rằng chính nơi khuất lấp ấy, đức tin của ta đang được hình thành.

Sẽ đến lúc mỗi người phải đối diện với Goliath của riêng mình: một căn bệnh ập đến, một mất mát không lường trước, một quyết định nặng nề, một nỗi sợ lớn hơn sức ta. Và trong giờ phút ấy, ta sẽ không thể vay mượn một niềm tin mà mình chưa từng sống. Ta chỉ có thể dựa vào Đấng mà ta đã quen thân nơi cánh đồng vắng. Nếu ta đã học tin tưởng Người trong những điều nhỏ bé chẳng ai hay, ta sẽ đủ sức tựa nương vào Người khi giông bão thật sự kéo đến.

Vậy nên, trước khi chiến đấu với những gì xem ra lớn hơn mình, hãy cầu nguyện. Hãy vun đắp cánh đồng thầm lặng của riêng ta, nơi không có khán giả, không có tiếng vỗ tay, chỉ có ta và Thiên Chúa. Bởi chính nơi âm thầm ấy, Người đang chuẩn bị cho ta đứng vững giữa những trận chiến mà rồi đây cả thế gian sẽ nhìn thấy.

** VĐT C.Ss.R

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x