close

NỖI SỢ BỊ ĐỐI XỬ BẤT CÔNG

Ngày đăng: 03/07/2026 Lượt xem: 145 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
caleb woods VZILDYoqn U unsplash

Có một nỗi sợ âm thầm cư ngụ trong lòng mỗi người chúng ta, đó chính là nỗi sợ bị đối xử bất công. Ta sợ người khác hiểu lầm mình, xét đoán mình, nói những lời cay nghiệt sau lưng mình. Và khi điều ấy thực sự xảy đến, ta thường mắc phải một lỗi lầm ít ai để ý: ta để cho vết thương ở lại, cho nó làm tổ trong tâm hồn, rồi mang nó theo đi khắp mọi nẻo đường đời. Nhưng có một sự thật dịu dàng mà người môn đệ của Đức Kitô dần dần khám phá ra, một sự thật vừa giải thoát vừa đòi hỏi: những gì người khác làm thuộc về họ, không phải về ta.

Không phải mọi điều xảy đến với bạn đều xứng đáng có một chỗ đứng bên trong bạn. Người ta có thể xét đoán bạn, hiểu lầm bạn, chối bỏ bạn, nói nghịch lại bạn, đối xử bất công với bạn — nhưng hành động của họ không buộc phải trở thành ý nghĩ của bạn. Nỗi cay đắng của họ không nhất thiết phải trở thành nỗi cay đắng của bạn, và bóng tối của họ không có quyền lan sang để trở thành bóng tối của bạn. Đáng buồn thay, phần đông người ta phải chịu khổ đến hai lần: lần thứ nhất vì điều đã xảy ra, và lần thứ hai, thường nặng nề hơn, vì cứ mang nó theo mình mãi không buông.

Thánh Phanxicô thành Assisi đã học được nghệ thuật canh giữ trái tim mình. Ngài thấu hiểu rằng hành động của một người thì thuộc về chính người ấy, còn điều duy nhất thực sự thuộc về chúng ta chính là cách chúng ta đáp lại. Người ta có thể ném bùn vào một dòng suối trong, nhưng nếu dòng suối cứ kiên trì tiếp tục chảy, nó vẫn giữ nguyên sự tinh khiết của mình. Cũng vậy, Thánh Phanxicô đã dứt khoát từ chối để cho tội lỗi của kẻ khác định đoạt tình trạng linh hồn ngài. Sự bình an của ngài không hề lệ thuộc vào cách hành xử của người đời; nó tựa nương vững vàng nơi một mình Thiên Chúa.

Đến một lúc nào đó, tâm hồn trưởng thành sẽ nhận ra điều này: không phải mọi lời sỉ nhục đều đáng được ta để tâm, không phải mọi bất công đều đáng được cư ngụ trong tim, và không phải mọi vết thương đều đáng được phép trở thành căn tính của ta. Bạn càng bén rễ sâu trong Thiên Chúa, thì hành động của người khác càng mất dần quyền lực trên đời sống nội tâm của bạn. Rồi bạn sẽ trở nên như một ngọn núi: bão tố vẫn cứ kéo đến như thường, gào thét và vùi dập, nhưng chúng không còn đủ sức làm bạn lay chuyển nữa.

Vậy nên, đây là một thách đố theo tinh thần Phanxicô dành cho bạn. Lần tới, khi có ai đó làm bạn tổn thương, hãy lặng lẽ tự hỏi lòng mình: “Tôi muốn ôm mang hành động của họ vào trong mình, hay tôi muốn được tự do?” Hãy gìn giữ trái tim bạn bằng cách bén rễ thật sâu, thật bền vững, trong Đức Kitô

* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x