Sự chết là điều chắc chắn. Nó là một phần không thể phủ nhận của cuộc sống, một sự thật không thể tránh khỏi hiện diện trong mỗi hơi thở của chúng ta. Dù có nói “Xin Chúa gìn giữ” bao nhiêu lần cũng không thể ngăn cản được điều này. Không lời cầu nguyện, không lời van xin nào có thể loại bỏ sự hiện diện của sự chết trong cuộc đời con người. Con người, từ giây phút đầu tiên cất tiếng khóc chào đời, đã bắt đầu cuộc hành trình hướng về điểm kết thúc. Chúng ta sống trong một thế giới mà thường quên đi sự thật này. Chúng ta tiếp tục sống như thể có vô hạn thời gian, như thể ngày mai luôn được bảo đảm, như thể những ngày tháng của chúng ta sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng sự thật là mỗi con người đều đang tiến đến sự kết thúc của cuộc đời. Việc chúng ta sống cũng chính là minh chứng rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải từ giã cõi đời. Sự chết không phải là kẻ thù; nó là người bạn đồng hành âm thầm, luôn bên cạnh chúng ta từ khi chào đời, vô hình nhưng hiện diện.
Hãy nhìn xung quanh bạn; những người đã ra đi ngày hôm qua vẫn còn có kế hoạch cho hôm nay. Họ có những ước mơ đang theo đuổi, những cuộc hẹn đã định, những cuộc trò chuyện mà họ háo hức chờ đợi. Nhưng hôm nay, họ đã không còn. Và trong giây phút này, có người đang sống và thở, lên kế hoạch cho ngày mai, nhưng họ sẽ không thấy được ánh bình minh. Thời gian của họ sẽ kết thúc trước khi mặt trời mọc lại. Đó là một sự thật làm ta thức tỉnh, nhưng thường bị ta đẩy xa vì cảm giác khó chịu mà nó mang lại.
Sự chết không chờ đợi chúng ta sẵn sàng. Nó không đợi đến khi chúng ta hoàn thành mọi việc, đã nói hết những điều cần nói, đã yêu thương đủ đầy, đã sống đủ lâu, đã làm đủ mọi điều. Sự chết đến khi nó đến, và không thể tránh né hay phủ nhận. Vậy điều này có ý nghĩa gì với chúng ta, những người còn đang sống? Nó có nghĩa là chúng ta phải sống với sự ý thức về sự chết, không phải để sợ hãi, nhưng để hiểu sâu sắc về sự thật này. Chúng ta phải sống sao cho khi sự chết đến, chúng ta không còn hối tiếc khi nhìn lại. Chúng ta phải sống tốt, không chỉ trong những khoảnh khắc lớn lao, mà còn trong những khoảnh khắc nhỏ bé và bình thường. Chúng ta phải sống với mục đích, với ý chí, với tình yêu.
Hãy nhớ đến sự chết, và sống thật tốt. Hãy để nhận thức về sự hữu hạn của cuộc đời khơi dậy lòng nhiệt thành, để bạn trân trọng từng ngày. Hãy để nó nhắc nhở bạn rằng cuộc sống thật mong manh, thời gian là quý giá, và những khoảnh khắc bạn có không nên bị lãng phí. Sự chết dạy chúng ta rằng chúng ta không có mãi mãi. Chúng ta không thể chờ đợi để sống cuộc đời mình mong muốn, để trở thành con người mình muốn, để bày tỏ tình yêu trong trái tim. Chúng ta phải sống trọn vẹn, chân thành và can đảm, bởi vì không ai biết được khi nào thời gian của mình sẽ kết thúc.
Nhà thơ Mary Oliver đã đặt ra một câu hỏi sâu sắc: “Hãy nói cho tôi, bạn dự định làm gì với cuộc đời hoang dại và quý giá duy nhất của mình?” Chúng ta chỉ có một cuộc đời này, và dù sự chết là chắc chắn, cách chúng ta sử dụng thời gian của mình là tùy thuộc vào chúng ta. Chúng ta sẽ sống trong cay đắng và hối tiếc, hay trong niềm vui và lòng biết ơn? Chúng ta sẽ để lại một di sản của tình yêu, hay những lời chưa nói và những việc chưa hoàn thành? Hãy nhớ đến sự chết, và sống cho tốt. Hãy sống sao cho khi thời khắc của bạn đến, bạn có thể ra đi mà không còn hối tiếc, chỉ còn lại tình yêu.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

