close

SỨC MẠNH CỦA ƠN GỌI: “Ơn gọi: Câu chuyện về một Giao ước”

Ngày đăng: 16/04/2026 Lượt xem: 20 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
agatha depine vqSEaXuR7DY unsplash

Hỏi: Khi Đức Thánh Cha quyết định đón nhận đời sống tu trì với tư cách là một tu sĩ Dòng Tên, điều gì đã thu hút ngài nhất hoặc tiếp tục thu hút và lôi cuốn ngài về Chúa Giêsu và về đời sống thánh hiến?

Đức Giáo hoàng Phanxicô: Tôi đã rời chủng viện, hay đúng hơn, tôi nên nói là, họ đã khiêng tôi ra trên một chiếc cáng, gần như sắp chết, với một căn bệnh viêm phổi mà bác sĩ tại chủng viện đang cố gắng chữa trị, có thể nói như vậy, giống như một cơn cảm lạnh hay cảm cúm, chỉ với aspirin. Vì vậy, chiều hôm đó, tôi đã kết thúc ở bệnh viện và vị bác sĩ khám cho tôi, cùng với một nữ tu, đã lấy ra khoảng một lít rưỡi dịch từ màng phổi. Phổi của tôi bị úng nước. Sự thật là họ đã cứu sống tôi. Hơn cả bác sĩ, chính sơ ấy mới thực sự cứu tôi. Bác sĩ đã kê một liều thuốc kháng sinh (hai loại khác nhau), nhưng khi ông rời khỏi phòng, sơ người Ý này, Cornelia Caraglio, thuộc dòng Đa Minh Albi, người từng là giáo viên ở Hy Lạp, đã nói: “Gấp đôi liều lượng lên.” Một nữ tu thực sự rất khôn ngoan. Bằng cách gấp đôi liều lượng, sơ đã cứu mạng tôi. Điều đó xảy ra vào ngày 13 tháng Tám, tôi nhớ nó như thể mới là hôm nay. Sau một tháng, tôi rời bệnh viện nhưng không được bao lâu. Tôi về nhà để hồi phục và quay lại vào tháng Mười Một cho cuộc phẫu thuật cắt bỏ thùy trên của một bên phổi.

Vì vậy, trong những hoàn cảnh đó, tôi đã phải suy nghĩ lại về sự hiện diện của mình trong chủng viện. Tôi cảm thấy mong muốn được trở thành… tôi không biết nữa… nhà truyền giáo, có thể là như vậy. Sau đó, ý tưởng về đời sống thánh hiến đã chiếm ưu thế hơn là chủng viện. Tôi không muốn bước đi một mình. Tôi thích dòng Đa Minh và cả dòng Tên. Trong tất cả những lựa chọn này, người đã giúp đỡ tôi nhiều nhất là một linh mục dòng Sa-lê-diêng, người đã rửa tội cho tôi. Và tôi đã quyết định tham gia Dòng Tên.

Và điều gì ở đời sống thánh hiến và Dòng Tên đã thôi thúc tôi? Tôi không biết. Tôi có thể đã ích kỷ và có lẽ quá tập trung vào bản thân mình, nhưng đó là bước đi đầu tiên mà tôi có thể nghĩ ra, đó là những gì đã đến với tôi: hiến thân, trở nên hữu ích, làm một điều gì đó. Tôi muốn nói rằng điều thôi thúc tôi lúc đó là những gì ngày nay chúng ta gọi là sẵn sàng cho Giáo hội, sẵn sàng cho bất cứ điều gì họ yêu cầu tôi làm. Chắc chắn, Chúa Giêsu luôn ở đó; Người chưa bao giờ biến mất kể từ ơn gọi đầu tiên, nhưng vào khoảnh khắc đó, đối với sự lựa chọn đời sống thánh hiến, việc sẵn sàng cho Giáo hội có trọng lượng hơn nhiều.

(Còn tiếp…)

* Nguồn: Đức Giáo hoàng Phanxicô – “Sức mạnh của ơn gọi” (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo)

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x