Xin Chúa thứ tha cho những lúc lòng ta vô ơn. Bởi lẽ ta vẫn thường than thân trách phận, vẫn đếm đi đếm lại những gì mình còn thiếu, mà quên rằng mình đang giàu có theo những cách ngay cả chính ta cũng chẳng nhận ra. Sự giàu có ấy không nằm trong tài khoản ngân hàng hay những thứ ta sở hữu, mà ẩn mình trong những điều thầm lặng đến nỗi ta coi như hiển nhiên, và vì coi như hiển nhiên nên ta chẳng buồn cảm tạ.
Hãy thử dừng lại một chút mà nghĩ về hơi thở. Mỗi nhịp thở vào ra suốt cả ngày, ta chưa từng phải làm gì để xứng đáng được nhận lãnh. Lồng ngực vẫn lên xuống trong khi ta ngủ, trong khi ta lo toan, trong khi ta thậm chí quên mất rằng mình đang sống. Đó là một món quà được trao ban cách nhưng không, đều đặn và lặng lẽ, mà ta chẳng mấy khi nói lời cảm ơn. Rồi mỗi buổi sáng thức dậy, được mở mắt nhìn thấy ánh ngày, lại là một ân huệ mà không phải ai cũng còn được hưởng. Có biết bao người đã nhắm mắt trong đêm và không bao giờ mở ra nữa. Vậy mà ta đón nhận bình minh như một điều đương nhiên, như thể ngày mai luôn luôn nợ ta một lần thức giấc.
Ta giàu có hơn ta tưởng, nơi những con người vẫn yêu thương ta, vẫn âm thầm cầu nguyện cho ta, vẫn đứng bên ta cả những khi ta chẳng đáng. Một bàn tay nắm lấy trong lúc ngặt nghèo, một lời hỏi han khi ta mỏi mệt, một người nhớ đến ta trong kinh nguyện mà ta chẳng hề hay biết, tất cả là một thứ của cải không tiền bạc nào mua nổi. Và ta cũng giàu có nơi chính những vết thương của mình. Giàu trong những bài học mà chỉ nỗi đau mới dạy được, trong sức mạnh mà chỉ gian truân mới rèn nên, và trong lòng thương xót của Thiên Chúa, một lòng thương xót đến gặp ta mỗi ngày, không phải vì ta xứng đáng, mà vì bản tính của Người là yêu thương.
Vấn đề của ta nằm ở chỗ ta quá thường đo lường sự giàu sang bằng những thứ mình không có. Ta nhìn vào khoảng trống thay vì nhìn vào những gì đang lấp đầy đời mình. Ta so sánh, ta khao khát, ta tiếc nuối, và trong khi mải mê đếm những thứ còn thiếu, ta vô tình bước qua cả một kho tàng đang nằm ngay trong tầm tay. Lòng biết ơn không phải là tự dối mình rằng đời chẳng có gì thiếu thốn, nhưng là mở mắt ra để thấy rằng giữa những thiếu thốn ấy, ta vẫn được bao bọc bởi vô vàn ân huệ.
Có lẽ con đường nên thánh đôi khi đơn giản hơn ta nghĩ. Nó bắt đầu từ một tâm hồn biết tạ ơn, biết cúi xuống nhặt lấy những ân huệ nhỏ bé mà ta từng giẫm qua. Khi ta học được cách cảm tạ vì một hơi thở, một buổi sáng, một người thương, một bài học cay đắng đã làm ta lớn lên, thì cũng là lúc ta khám phá ra rằng mình chưa bao giờ nghèo như mình vẫn tưởng. Ước gì hôm nay, thay vì hỏi Chúa tại sao ta còn thiếu điều này điều kia, ta biết thì thầm với Người một lời cảm tạ vì tất cả những gì Người đã âm thầm đặt vào đời ta, mà bấy lâu nay ta vô tình chẳng nhận ra.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

