Chúng ta đang sống trong một thế giới tôn vinh sự vội vã, ồn ào, năng suất và sự hiện diện liên tục. Chúng ta kết nối với tất cả mọi thứ, nhưng thường lại mất kết nối với chính mình, với người khác và với Thiên Chúa.
Truyền thống đan tu đề nghị một con đường khác. Các đan sĩ đã nhận ra từ nhiều thế kỷ trước rằng một tâm hồn lành mạnh cần có nhịp điệu. Cầu nguyện và làm việc. Thinh lặng và cộng đoàn. Cô tịch và phục vụ. Nghỉ ngơi và nỗ lực. Họ hiểu rằng cuộc sống trở nên mất cân bằng khi một thứ duy nhất chiếm lấy tất cả. Một nếp sống tốt giúp chúng ta tốn ít năng lượng hơn cho việc quyết định bước tiếp theo và có nhiều năng lượng hơn để hiện diện với Thiên Chúa và công việc trước mắt.
Mục tiêu của đời sống đan tu không đơn giản là làm nhiều việc đạo đức hơn. Mà là trở nên toàn vẹn. Truyền thống đan tu dạy rằng sự thánh thiện thường được tìm thấy trong sự trung thành với những điều bình thường được thực hiện đều đặn. Một nhịp điệu đơn giản trong ngày: cầu nguyện buổi sáng, làm việc, bữa ăn, tập thể dục, thời gian với gia đình hay cộng đoàn, suy niệm buổi tối và ngủ đủ giấc, có thể trở thành con đường dẫn đến bình an sâu sắc hơn.
Như các đan sĩ từ lâu đã hiểu rằng, một quy luật sống không phải là một cái lồng mà là một khung đỡ. Nó nâng đỡ sự tăng trưởng. Không có một chút cấu trúc, cuộc sống có thể trở nên hỗn loạn. Với một cấu trúc khôn ngoan, tâm hồn có không gian để nở hoa.
Nhiều khó khăn của chúng ta xuất phát từ việc sống ở một thái cực. Quá nhiều hoạt động và chúng ta kiệt sức. Quá nhiều xao lãng và chúng ta đánh mất chính mình. Quá nhiều tự lực và chúng ta quên mất ân sủng.
Lối sống đan tu nhẹ nhàng mời gọi chúng ta trở về với sự cân bằng.
Thánh Phanxicô không phải là một đan sĩ, nhưng ngài chia sẻ sự khôn ngoan này. Ngài lui vào thinh lặng để cầu nguyện, rồi trở ra để phục vụ. Ngài đón nhận công việc, nhưng từ chối để công việc trở thành căn tính của mình. Ngài yêu thương con người sâu sắc, nhưng bắt nguồn tình yêu đó từ những giờ phút riêng tư với Thiên Chúa.
Thánh Phanxicô không vào đan viện và ở lại sau những bức tường của nó. Thay vào đó, ngài mang tinh thần của đời đan tu vào giữa thế gian. Người Phanxicô từ lâu đã nói đến ý tưởng rằng “thế giới là đan viện của chúng ta” vì mọi nơi đều có thể trở thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Đối với thánh Phanxicô, những con phố, khu rừng, chợ búa và các trại phong đều là mảnh đất thánh. Ngài dạy các anh em mình vun trồng một sự thinh lặng nội tâm có thể mang theo bất cứ đâu. Thách thức không phải là trốn chạy thế gian mà là duy trì sự kết hợp với Thiên Chúa ngay trong lòng thế gian. Khi trái tim trở thành một đan viện, mỗi khoảnh khắc trở thành cơ hội cầu nguyện, mỗi người trở thành anh chị em, và mỗi nơi chốn trở thành cửa ngõ dẫn vào sự hiện diện của Thiên Chúa.
Chúng ta không cần phải vào đan viện. Nhưng chúng ta có thể mang một chút đan viện vào cuộc sống hàng ngày của mình:
Dành thời gian cầu nguyện trước khi với tay lấy điện thoại.
Một khoảnh khắc thinh lặng trước khi phản ứng.
Một ngày nghỉ ngơi không mặc cảm tội lỗi.
Công việc được dâng lên Thiên Chúa thay vì bị thúc đẩy bởi lo âu.
Không gian để nhớ rằng chúng ta là con người đang sống, không phải cái máy đang hoạt động.
Hãy tạo cho mình một nhịp điệu riêng cân bằng giữa gia đình và bạn bè, công việc và cầu nguyện.
Các thánh nhắc nhở chúng ta rằng sự thánh thiện không tìm thấy trong việc sống nhanh hơn. Mà tìm thấy trong việc sống từ một trung tâm sâu hơn. Và trung tâm đó chính là Thiên Chúa.
* Pt. Giuse Vũ Đức Trung, DCCT

