Chiều thứ Tư, ngày 10/6, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã gặp các tổ chức bác ái và trợ giúp của Tổng Giáo phận Barcelona tại nhà thờ San Agustí, nằm giữa khu Raval, một trong những khu vực có nhiều thách đố xã hội nhất của thành phố. Tại buổi gặp gỡ, Ngài nhấn mạnh rằng các tín hữu được mời gọi “trở thành những chứng nhân đáng tin cậy của niềm hy vọng Kitô giáo”, đem đến cho những người đau khổ không chỉ sự trợ giúp vật chất, nhưng còn cả “tình bạn với Thiên Chúa”.
—
Ngôi thánh đường San Agustí, thường được gọi là “nhà thờ của người nghèo”, vì từ lâu đã gắn bó với các hoạt động phục vụ người nhập cư và những người bị gạt ra bên lề xã hội. Khu Raval hiện là nơi sinh sống của nhiều cộng đồng di dân đến từ châu Mỹ Latinh, Philippines và Pakistan, đồng thời cũng phải đối diện với các vấn đề như nghèo đói, nghiện ngập, cô lập xã hội và nạn buôn người.
Đón tiếp Đức Thánh Cha có Đức Hồng y Juan José Omella Omella, Tổng Giám mục Barcelona, cùng cha sở Faustin John Mlelva. Trong lời chào mừng, Đức Hồng y khẳng định rằng đức ái là một trong ba chiều kích nền tảng của đời sống Giáo hội, bên cạnh phụng vụ và việc đào tạo đức tin. Đức Hồng y bày tỏ với Đức Thánh Cha: “Chúng con muốn việc phục vụ bác ái của mình luôn được đồng hành bởi việc loan báo Đức Giêsu Kitô và Tin Mừng của Người”. Ngài cũng cam kết rằng Giáo hội Barcelona sẽ tiếp tục “cho thấy và bảo vệ phẩm giá của mỗi con người cũng như dung mạo của Đức Giêsu Kitô hiện diện nơi những người anh chị em dễ bị tổn thương nhất”.
Tâm tình chia sẻ của Đức Thánh Cha
Trong diễn văn đáp từ, Đức Thánh Cha Lêô XIV tập trung vào phẩm giá con người, sứ mạng bác ái của Giáo hội và trách nhiệm làm cho tình yêu của Thiên Chúa hiện diện giữa những người nghèo khổ và dễ bị tổn thương nhất. Đức Thánh Cha nói:
Anh chị em thân mến, xin mến chào Anh chị em!
Tôi cảm ơn Đức Hồng y Tổng Giám mục vì lời chào đón thân tình và những lời ngài đã dành cho tôi, cũng như cảm ơn vị đặc trách mục vụ xã hội và những người đã chia sẻ với chúng ta các chứng từ về các hoạt động bác ái và trợ giúp của giáo phận. Cha cũng muốn cảm ơn Renzo vì lá thư và những câu hỏi mà con đã đặt ra cho cha: cha sẽ cố gắng trả lời một vài câu hỏi trong số đó.
Con hỏi cha rằng khi còn nhỏ cha có muốn trở thành Giáo hoàng không. Renzo à, cha nghĩ là không. Cha không nhớ mình đã từng nghĩ đến điều đó. Nhưng cha có thể nói với con điều này: từ khi còn nhỏ, cha đã cảm nhận được ước muốn hiến dâng cuộc đời mình cho Thiên Chúa. Khi ấy cha chưa biết rõ bằng cách nào và Chúa sẽ dẫn cha đến đâu. Theo thời gian, cha khám phá ra rằng Chúa Giêsu đang mời gọi cha theo Người trong thiên chức linh mục, và hành trình ấy đi qua Dòng Thánh Augustinô. Nhưng điều này không chỉ đúng với cha. Mỗi đứa trẻ đều là một giấc mơ của Thiên Chúa. Con cũng vậy. Thiên Chúa mong muốn hạnh phúc cho mọi người và muốn chúng ta, từ khi còn bé cho đến suốt cuộc đời, luôn giữ một tâm hồn như trẻ nhỏ (x. Mt 18,3): biết tín thác và đầy lòng nhân hậu. Chúa muốn chúng ta trở thành bạn hữu của Người và không xa lìa Người. Vì thế, điều quan trọng hơn việc tự hỏi mình sẽ trở thành linh mục, bác sĩ, giáo viên, người cha hay bất cứ điều gì khác, là tự hỏi liệu mình có muốn trở thành bạn hữu của Chúa Giêsu hay không. Bởi tình bạn với Chúa Giêsu mang lại niềm vui, làm cho chúng ta được tự do và giúp chúng ta từng bước nhận ra ơn gọi cũng như con đường mà Thiên Chúa đã dành cho mỗi người.
Đúng vậy, ông bà rất quan trọng trong đời sống gia đình. Các ngài không bao giờ nên bị bỏ lại trong cô đơn. Thường chính các ngài là người chăm sóc các cháu khi cha mẹ đi làm, và bằng tình yêu thương cùng sự tận tụy, các ngài giúp trẻ em nhận biết tình yêu Thiên Chúa và tình yêu tha nhân, để tình yêu ấy bén rễ trong tâm hồn chúng và một ngày nào đó chúng trở thành những người nam và người nữ tốt lành.
Về câu hỏi liệu chúng ta có phải luôn tha thứ hay không, Chúa Giêsu trả lời rằng có. Một ngày kia, ông Phêrô hỏi Người: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lần không?”. Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18,21-22). Điều đó có nghĩa là: hãy luôn tha thứ. Tuy nhiên, cần hiểu đúng ý nghĩa của sự tha thứ. Tha thứ không có nghĩa là nói rằng điều xấu là điều đúng đắn, cũng không có nghĩa là để người khác tiếp tục làm điều xấu. Tha thứ cũng không nhất thiết là quên đi mọi chuyện như thể chưa từng xảy ra. Tha thứ có nghĩa là không để hận thù làm chủ trái tim mình. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta tha thứ vì đó là con đường duy nhất để cảm nghiệm bình an của Thiên Chúa và chữa lành những vết thương thiêng liêng. Khi tha thứ, chúng ta noi gương Chúa Giêsu, Đấng đã tha thứ cho những người đóng đinh Người. Sự sẵn sàng tha thứ của chúng ta là điều kiện để đón nhận sự tha thứ từ Thiên Chúa.
Anh chị em thân mến,
Việc hiện diện nơi đây, trong nhà thờ Thánh Augustinô, mở lòng chúng ta ra trước một chân lý mà vị giám mục thành Hippo thánh thiện đã chỉ cho chúng ta: làm Kitô hữu trước hết là một hồng ân, là ân sủng. Được xây dựng trên nền tảng là Đức Kitô, viên đá sống động, chúng ta cảm nhận hoạt động của Chúa Thánh Thần, với xác tín rằng mọi nỗ lực chân thành nhằm cộng tác với Người để phục vụ tha nhân đều sẽ được Chúa Cha trên trời chúc lành, Đấng mà chúng ta đặt trọn niềm hy vọng. Là những chi thể của Nhiệm thể Đức Kitô, chúng ta thực sự gắn bó với vận mệnh của những người mà Thiên Chúa yêu thương và mời gọi tham dự vào sự sống của Người.
Đức ái Tin Mừng, được đặt nền trên Đức Giêsu Kitô và được nuôi dưỡng bởi tình yêu của Người, tạo nên hình hài và căn tính cho đời sống cá nhân cũng như cộng đoàn của mỗi Kitô hữu. Vì thế, mọi cộng đoàn giáo hội địa phương, được thúc đẩy bởi đức ái và được Chúa Thánh Thần hướng dẫn, đều được mời gọi đến gần những vết thương và nhu cầu của những người bé nhỏ và dễ bị tổn thương nhất, theo khả năng và điều kiện của mình, với sự kín đáo, tế nhị và kiên trì, để xoa dịu đau khổ và giúp họ vượt qua cảnh nghèo khổ. Tất cả anh chị em đang thực hiện điều đó bằng cách noi gương sự quảng đại của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô, Đấng vốn giàu sang nhưng đã trở nên nghèo khó vì chúng ta, để làm cho chúng ta được giàu có nhờ ân sủng và ơn cứu độ của Người, đồng thời mời gọi chúng ta nhận ra và trợ giúp chính Người nơi những người thiếu thốn nhất (x. Mt 25,40).
Tôi muốn nhấn mạnh rằng, với tư cách là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi làm cho tình yêu của Thiên Chúa hiện diện đối với mọi người nam và nữ trong dòng lịch sử. Sách Sáng Thế kể lại rằng: “Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình; Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa; Người sáng tạo họ có nam có nữ” (St 1,27).
Chính tại điểm này mà phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi con người hệ tại, một phẩm giá không tùy thuộc vào khả năng họ có, của cải họ tích lũy hay vai trò họ đảm nhận, nhưng phát xuất từ hồng ân đi trước và vượt trên họ, do Thiên Chúa ban như biểu hiện của tình yêu không bao giờ phai nhạt của Người (x. Thông điệp Magnifica humanitas, 50).
Vì thế, Chúa mời gọi chúng ta đón nhận mỗi người nữ như một người chị em và mỗi người nam như một người anh em. Là con cái của cùng một Cha trên trời, mỗi người được tạo dựng cho các mối tương quan; họ được Thiên Chúa nghĩ đến và mong muốn để bước vào một lịch sử hiệp thông với Người, với tha nhân và với công trình tạo dựng (x. sđd). Một biểu hiện đặc biệt của khát vọng thánh thiêng ấy được thực hiện nơi các tổ chức bác ái và trợ giúp của giáo phận mà anh chị em đang tham gia và phục vụ với sự dấn thân cùng lòng tận tụy, ý thức rằng con người là trung tâm của hoạt động Giáo hội (x. Hiến chế Mục vụ Gaudium et spes, 24) và đức ái là “giới răn xã hội lớn nhất” (GLHTCG, 1889).
Tôi khích lệ anh chị em, hiệp nhất với các mục tử của mình, tiếp tục làm sinh động các hoạt động tông đồ này, bằng cách làm chứng cho Tin Mừng và cho thế giới thấy vẻ đẹp của đời sống Kitô hữu, đời sống đang ngay từ bây giờ báo trước công lý và hòa bình sẽ được hoàn tất trong Nước Thiên Chúa. Vì thế, anh chị em hãy trở thành những chứng nhân đáng tin cậy của niềm hy vọng Kitô giáo qua việc phục vụ tận tình những người anh chị em đang sống trong hoàn cảnh bấp bênh, bị đánh dấu bởi thiếu thốn, mong manh hoặc bị gạt ra bên lề xã hội. Ngoài sự trợ giúp vật chất và nâng đỡ tinh thần, họ còn cần Thiên Chúa, cần tình bạn với Người, cần phúc lành của Người, cần Lời Chúa, các Bí tích của Người và cần một hành trình giúp tăng trưởng, trưởng thành trong đức tin (x. Tông huấn Evangelii gaudium, 200).
Tôi phó thác công việc và sự dấn thân của anh chị em dưới chân Đức Mẹ Chỉ Bảo Đàng Lành, để lời chuyển cầu của Mẹ luôn đồng hành với anh chị em và để Chúa làm cho mọi điều thiện hảo mà anh chị em đang tìm kiếm được sinh nhiều hoa trái. Xin Thiên Chúa chúc lành cho anh chị em. Xin chân thành cảm ơn.
Sau bài diễn văn, Đức Thánh Cha ban phép lành cho cộng đoàn hiện diện và chào thăm một số đại diện các tổ chức bác ái đang phục vụ trong Tổng Giáo phận Barcelona, trước khi trở về Tòa Tổng Giám mục, cách nhà thờ khoảng 3,3 cây số.
*** Nguồn: Vatican News

