Ai trong chúng ta cũng mang trong mình những ký ức tuổi thơ, dù đã qua nhiều năm vẫn khiến lòng ấm áp: Bữa cơm với cha mẹ, tiếng gọi ta về nhà, hay bàn tay của cha như giữ cho cả thế giới luôn vững chãi. Những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường ấy chính là nền tảng cho quá khứ của ta, là trái tim của sự nuôi dưỡng. Chỉ đến khi đối diện với sự trống vắng khi họ không còn, ta mới hiểu rằng chính những điều giản dị này là cốt lõi của gia đình. Sự thật là, ta không bao giờ thực sự nghĩ đến những điều sẽ nhớ về cha mẹ cho đến khi họ rời xa. Khi họ còn bên ta, ta tin rằng luôn có ngày mai, một ngày mai để gọi điện, để ghé thăm, để nói “Con yêu cha mẹ.” Nhưng khi cuộc sống vội vã trôi qua, ta mải mê với công việc, tự nhủ rằng sẽ dành thời gian sau. Thế nhưng, với một số người, cái “sau” ấy không bao giờ đến.
Khi cha mẹ không còn, ta sẽ cảm nhận được nỗi mất mát tràn ngập rằng “nhà” không phải là nơi chốn, mà là vòng tay ấm áp của mẹ, là tiếng cười của cha. Đó là những lời khuyên, dù nhẹ nhàng hay nghiêm khắc, là sự hy sinh và tình yêu thương đã giúp ta cảm thấy bình an, an toàn và được yêu thương. Ta sẽ khao khát được nghe lại giọng nói của họ dù chỉ một lần, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của họ, hay thấy niềm tự hào trong ánh mắt của họ. Những thứ này, không bức ảnh nào, không kỷ niệm nào có thể thay thế.
Hãy thử tưởng tượng lúc muốn gọi điện chỉ để kể về một ngày của mình, nhưng rồi lại nhớ rằng họ không còn ở đó để nghe. Hay khi bước vào ngôi nhà tuổi thơ, giờ đây yên lặng, chỉ còn vang lên những âm thanh của ký ức. Đó là một sự tĩnh lặng nặng nề, nhắc nhở rằng những gì ta từng coi là đương nhiên lại là những điều không thể thay thế. Vì vậy, tôi xin bạn, hãy yêu thương cha mẹ khi còn có thời gian. Đừng đợi đến khi quá muộn mới nói những điều nằm sâu trong lòng. Hãy ghé thăm họ, không phải vì bổn phận mà vì tình yêu. Hãy nhấc máy, dù chỉ có vài phút, để họ được nghe giọng bạn. Tặng họ những món quà nhỏ, không vì họ cần, mà vì bạn muốn cho thấy bạn quan tâm. Và quan trọng nhất, hãy dành thời gian để lắng nghe họ, nắm lấy bàn tay họ, để họ cảm nhận được rằng họ được trân trọng.
Cha mẹ cũng cần được an ủi. Họ cần biết rằng bạn vẫn ở bên, như cách họ đã luôn ở bên bạn. Khi ngày ấy đến, ngày mà chúng ta phải nói lời chia tay cuối cùng, bạn sẽ mang theo sự an ủi vì đã yêu thương họ hết lòng, hoặc nỗi tiếc nuối vì những khoảnh khắc đã bỏ lỡ. Hãy nhớ rằng, cuộc đời không thể đoán trước. Ta không biết còn bao nhiêu thời gian để nói những điều quan trọng, để bày tỏ lòng biết ơn, và để là niềm vui trong những năm tháng cuối đời của họ. Hãy chọn ngay hôm nay để tạo nên kỷ niệm, để sẻ chia tình yêu, và tạo ra những giây phút sau này sẽ trở thành nguồn an ủi cho chính mình.
Hãy yêu thương cha mẹ không chỉ vì họ xứng đáng, mà còn vì một ngày nào đó bạn sẽ ước rằng mình đã làm như thế. Khi họ không còn, bạn sẽ nhận ra rằng sự hiện diện của họ quan trọng đến nhường nào. Vậy nên hãy trân trọng họ. Hãy mừng vui vì có họ. Bởi họ chính là “nhà” thật sự của bạn, là nơi đã ôm ấp bạn trước khi bạn biết đứng vững, đã yêu thương bạn trước khi bạn hiểu tình yêu là gì, và đã trao cho bạn nhiều hơn những gì lời nói có thể diễn tả.
* (Albert Nwosu) – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

