close

SỨC MẠNH CỦA ƠN GỌI: Phân định với các vị Mục tử

Ngày đăng: 04/05/2026 Lượt xem: 60 Chuyên mục: Lời Chúa và Suy niệm
jomarc nicolai cala CBCs07yV7j8 unsplash

Hỏi: Một số mục tử phàn nàn rằng, khi thực hiện các tiến trình này, các tu hội ít để ý đến các Giáo hội địa phương thực tế và các mục tử của họ. Những người tận hiến cử hành các tu nghị và đại hội của mình (đôi khi các tỉnh dòng của họ mang tính liên giáo phận) và quyết định về cách thức họ sẽ được cấu trúc. Sau đó, họ thông báo cho các giám mục rằng họ đã quyết định xóa bỏ cộng đoàn này hay cộng đoàn kia hoặc họ muốn thực hiện dự án mới này hay dự án mới kia. Làm thế nào để kết hợp tốt hơn sự căng thẳng giữa đặc sủng riêng của mình với các nhu cầu của thế giới và của các Giáo hội địa phương?

Đức Giáo hoàng Phanxicô: Rõ ràng là trong các tu nghị và công hội, đời sống thánh hiến phải bắt đầu phân định về cuộc sống và sứ mạng của mình. Nhưng sự phân định không được thực hiện trên không trung; nó luôn phải được thực hiện trên một điều gì đó cụ thể. Nếu trong một tu nghị, chúng ta phải đưa ra quyết định về một cộng đoàn hoặc một công cuộc tông đồ, chúng ta phải phân định một cách nghiêm túc, có tính đến tất cả các lý do và các biến số. Sự phân định không nên chỉ được thực hiện bởi chính chúng ta. Chúng ta sẽ phải nói chuyện với các mục tử địa phương và đưa họ vào mọi sự phân định. Chúng ta không thể loại trừ họ.

Sự tự trị trong điều hành một số vấn đề của đời sống thánh hiến phải được hiểu đúng. Chúng ta phải luôn hiểu nó trong khuôn khổ vì lợi ích của toàn thể Giáo hội. Chúng ta phải tháp nhập các mục tử vào sự phân định của mình. Đúng là cũng có những trường hợp các mục tử không có khả năng phân định. Cũng có những người tận hiến không có khả năng làm như vậy. Tôi muốn nói rằng chúng ta phải làm những gì có thể trong những trường hợp đó, nhưng các mục tử địa phương luôn phải được tháp nhập vào việc lựa chọn các thừa tác vụ và vào các lựa chọn tương lai cho những người tận hiến trong giáo phận của họ, vượt lên trên khả năng phân định liệu nó có ở đó hay không, đặc biệt là khi giải quyết những thay đổi sâu sắc và quan trọng.

Chúng ta nên luôn luôn tháp nhập các mục tử địa phương. Chúng ta không thể đến gặp họ với một lá thư viết rằng: “Này, chúng tôi sẽ rời đi vào năm tới”. Với quyền hạn gì? Hoặc như một số người nói: “Chúng tôi sẽ rời khỏi giáo xứ, nhưng chúng tôi sẽ ở lại với trường học”. Với quyền hạn gì? Có thể trong cuộc phân định này với vị mục tử, cuối cùng không có một thỏa thuận thỏa đáng, nhưng trong cuộc phân định này, họ không bao giờ nên bị loại trừ.

(Còn tiếp…)

* Nguồn: Đức Giáo hoàng Phanxicô – “Sức mạnh của ơn gọi” (Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo)

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x