Chương XI – CHÚNG TA LÀ AI
Trong suốt quãng đời ngắn ngủi của mình, câu hỏi dẫn dắt phần lớn hành vi của chúng ta là: “Chúng ta là ai?” Dù hiếm khi chúng ta đặt câu hỏi đó một cách trang trọng, nhưng chúng ta lại sống nó rất cụ thể trong những quyết định hằng ngày.
Ba câu trả lời mà chúng ta thường sống theo – không hẳn là tuyên bố ra – là: “Chúng ta là những gì mình làm, chúng ta là những gì người khác nói về mình, và chúng ta là những gì mình có.” Nói cách khác: “Chúng ta là thành công của mình, chúng ta là sự nổi tiếng của mình, chúng ta là quyền lực của mình.”
Điều quan trọng là phải nhận ra sự mong manh của một đời sống phụ thuộc vào thành công, sự nổi tiếng và quyền lực. Sự mong manh này bắt nguồn từ chỗ cả ba yếu tố đó đều là những thứ bên ngoài, vượt quá khả năng kiểm soát hạn chế của chúng ta. Việc mất công việc, mất tiếng tăm hay mất tài sản thường do những biến cố hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của ta. Nhưng khi ta lệ thuộc vào chúng, ta đã bán mình cho thế gian, vì khi đó ta trở thành những gì thế gian ban cho ta. Cái chết sẽ lấy đi tất cả. Khi đó lời kết cuộc sẽ là: “Khi chúng ta chết, là chúng ta chết!” – vì khi ta chết, ta không còn làm được gì nữa, người ta cũng chẳng còn nói gì về ta nữa, và ta cũng chẳng còn gì nữa. Khi ta là những gì thế gian tạo ra, ta sẽ không còn là gì nữa khi rời khỏi thế gian.
Đức Giêsu đã đến để loan báo cho chúng ta biết rằng một căn tính dựa trên thành công, sự nổi tiếng và quyền lực là một căn tính giả – một ảo tưởng! Ngài nói một cách lớn tiếng và rõ ràng: “Con không phải là những gì thế gian tạo ra con; con là con cái của Thiên Chúa.”
* Henri J. M. Nouwen (Ở đây và bây giờ)
* Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

