Một trong những cách kém hữu hiệu nhất để ngừng lo lắng là cố gắng thật nhiều để không nghĩ đến những điều khiến ta lo. Chúng ta không thể xua đuổi lo âu bằng sức của trí óc. Khi tôi nằm trên giường và lo lắng về một cuộc gặp sắp tới, tôi không thể dẹp lo âu bằng cách nói với mình: “Đừng nghĩ đến những chuyện này; hãy ngủ đi. Mọi sự ngày mai sẽ ổn thôi.” Trí óc tôi lập tức đáp lại: “Làm sao mà biết được?” và quay lại lo lắng như cũ.
Lời khuyên của Chúa Giêsu là hãy hướng lòng về Nước Thiên Chúa, nghe có vẻ nghịch lý. Bạn có thể hiểu như thế này: “Nếu muốn lo, hãy lo cho những điều đáng để nỗ lực. Hãy lo về những điều lớn hơn gia đình, bạn bè, hay cuộc gặp ngày mai. Hãy lo về những sự của Thiên Chúa: sự thật, sự sống và ánh sáng!”
Tuy nhiên, ngay khi chúng ta đặt lòng vào những điều ấy, tâm trí sẽ thôi quay cuồng, vì chúng ta bước vào sự hiệp thông với Đấng đang hiện diện với ta ngay tại đây và bây giờ, và Ngài có mặt để ban cho ta điều ta cần nhất. Nhờ đó, lo lắng trở thành cầu nguyện, và cảm giác bất lực biến thành ý thức mình đang được Thần Khí Thiên Chúa trao sức mạnh.
Thật vậy, chúng ta không thể kéo dài đời mình bằng những lo lắng, nhưng ta có thể vượt xa giới hạn của kiếp sống ngắn ngủi và đón nhận sự sống đời đời như những đứa con yêu dấu của Thiên Chúa.
Điều đó có chấm dứt mọi lo lắng của ta không? Có lẽ là không. Chừng nào ta còn ở trong thế giới đầy căng thẳng và áp lực này, tâm trí ta sẽ chẳng bao giờ hoàn toàn thoát khỏi lo âu. Nhưng khi ta không ngừng quay về với tình yêu ôm ấp của Thiên Chúa bằng cả trái tim và khối óc, ta sẽ có thể mỉm cười với chính con người hay lo lắng của mình, và giữ đôi mắt, đôi tai luôn mở ra với những cảnh tượng và âm thanh của Nước Trời.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

