Câu khẳng định đơn giản: “Thiên Chúa là tình yêu” có những hệ quả vô cùng sâu rộng khi ta bắt đầu sống đời mình dựa trên chân lý ấy. Khi Đấng tạo dựng tôi chính là tình yêu và chỉ là tình yêu, tôi được yêu thương trước khi bất kỳ con người nào yêu tôi.
Khi còn là một đứa trẻ, tôi thường hỏi cha mẹ: “Cha mẹ có yêu con không?” Tôi hỏi câu ấy nhiều đến nỗi khiến cha mẹ phát cáu. Dù cha mẹ tôi trấn an tôi hàng trăm lần rằng họ yêu tôi, tôi vẫn không bao giờ cảm thấy thỏa mãn và cứ hỏi mãi. Giờ đây, sau nhiều năm, tôi hiểu rằng tôi mong một câu trả lời mà cha mẹ tôi không thể cho tôi được. Tôi muốn họ yêu tôi bằng một tình yêu vĩnh cửu, không bao giờ chấm dứt. Tôi biết điều đó đúng vì câu hỏi “Cha mẹ có yêu con không?” của tôi luôn đi kèm với câu hỏi: “Con có phải chết không?” Bằng cách nào đó, tôi dường như biết rằng nếu cha mẹ tôi yêu tôi bằng một tình yêu trọn vẹn, vô hạn, vô điều kiện, thì tôi sẽ không bao giờ phải chết. Và thế là tôi cứ quấy rầy cha mẹ với một niềm hy vọng kỳ lạ rằng tôi sẽ là ngoại lệ với quy luật phổ quát rằng tất cả mọi người rồi sẽ chết một ngày nào đó.
Phần lớn năng lượng sống của chúng ta được tiêu hao cho câu hỏi: “Anh có yêu tôi không?” Khi lớn lên, chúng ta phát triển nhiều cách hỏi tinh vi và khéo léo hơn: “Anh có tin tôi không, anh có quan tâm tôi không, anh có trân trọng tôi không, anh có trung thành với tôi không, anh có ủng hộ tôi không, anh có nói tốt về tôi không,” và còn nhiều nữa. Nhiều nỗi đau của chúng ta bắt nguồn từ kinh nghiệm không được yêu thương đúng cách.
Thách đố thiêng liêng lớn lao là khám phá ra, theo thời gian, rằng tình yêu có giới hạn, có điều kiện, tạm bợ mà ta nhận từ cha mẹ, vợ chồng, con cái, thầy cô, đồng nghiệp, bạn bè… chỉ là phản chiếu của tình yêu vô hạn, vô điều kiện và vĩnh cửu của Thiên Chúa. Mỗi khi chúng ta thực hiện được cú nhảy vĩ đại của đức tin ấy, chúng ta sẽ nhận ra rằng cái chết không còn là điểm kết thúc, mà là cánh cửa dẫn vào sự viên mãn của Tình Yêu Thiên Chúa.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

