Trong vở kịch Broadway Conversations with My Father, một nhà văn nổi tiếng sống cả đời với hy vọng một ngày nào đó cha mình – người đang điều hành một quán bar nhỏ ở New York – sẽ đọc các tác phẩm của ông và khen ngợi. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Thay vào đó, người cha nói với con: “Cha chỉ là Ed thôi, cha không đọc sách. Hãy để cha được là Ed.” Cuối cùng, người con nhận ra rằng chính mình phải thay đổi và yêu cha như cha vốn là. Và nhờ đó, họ có thể trở thành những người anh em của nhau.
Một trong những điều đẹp nhất có thể xảy đến trong đời sống con người là khi cha mẹ trở thành anh chị em của con cái; con cái trở thành cha mẹ của cha mẹ; anh chị em trở thành bạn bè; và tình phụ mẫu, tình huynh đệ – tỷ muội được chia sẻ sâu sắc giữa mọi thành viên trong gia đình vào những thời điểm và hoàn cảnh khác nhau.
Nhưng điều này không thể có nếu không biết “rời bỏ.” Chỉ khi nào ta cắt đứt những ràng buộc giữ ta làm tù nhân của một tình yêu bất toàn, ta mới có thể tự do yêu thương những người mình đã “rời bỏ” như cha, mẹ, anh chị em, và cũng có thể đón nhận tình yêu của họ theo cùng cách ấy.
Đây chính là ý Chúa Giêsu khi Người nói: “Thầy bảo thật anh em: Chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không được gấp trăm: nhà cửa, anh em, chị em, mẹ con, ruộng đất, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau” (Mc 10,29–30).
Mầu nhiệm vĩ đại của việc rời bỏ cha mẹ chính là: tình yêu giới hạn của họ sẽ được nhân lên và bày tỏ ở bất cứ nơi đâu ta đi, vì chỉ khi rời bỏ, ta mới có thể nhận ra nguồn mạch thật sự của tình yêu mà ta từng bám víu.
* Henri J. M. Nouwen (Ở đây và bây giờ)
* Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

