Ở quê hương tôi, Hà Lan, người ta vẫn còn thấy nhiều bánh xe lớn, không phải trên những cỗ xe, mà như những vật trang trí ở lối vào các nông trại hay trên tường các nhà hàng. Tôi luôn bị cuốn hút bởi những bánh xe này: với vành bánh rộng, những nan gỗ chắc chắn, và trục bánh to. Những bánh xe ấy giúp tôi hiểu tầm quan trọng của một đời sống được sống từ tâm điểm. Khi tôi di chuyển trên vành bánh, tôi có thể lần lượt chạm tới từng nan; nhưng khi ở lại tại trục, tôi cùng lúc chạm tới tất cả các nan.
Cầu nguyện là đi vào trung tâm của mọi sự sống và mọi tình yêu. Càng đến gần trục của sự sống, tôi càng đến gần tất cả những gì nhận sức mạnh và năng lượng từ đó. Khuynh hướng của tôi là quá dễ bị phân tán bởi sự đa dạng của vô số gian nan của đời sống, khiến tôi bận rộn nhưng không thực sự ban sự sống, có mặt khắp nơi nhưng không tập trung. Khi hướng sự chú ý vào trái tim của sự sống, tôi được kết nối với sự phong phú đa dạng của nó trong khi vẫn giữ được sự tập trung. Trục bánh tượng trưng cho điều gì? Tôi nghĩ đó là chính trái tim tôi, trái tim của Thiên Chúa và trái tim của thế giới. Khi tôi cầu nguyện, tôi bước vào chiều sâu trái tim mình và ở đó gặp trái tim Thiên Chúa, Đấng nói với tôi về tình yêu. Và tôi nhận ra ngay tại đó chính là nơi tất cả anh chị em tôi hiệp thông với nhau. Nghịch lý lớn lao của đời sống thiêng liêng thật vậy: điều riêng tư nhất lại là điều phổ quát nhất; điều thân mật nhất lại là điều cộng đoàn nhất; và điều chiêm niệm nhất lại là điều hoạt động nhất.
Bánh xe lớn ấy cho thấy: trục bánh là trung tâm của mọi năng lượng và chuyển động, ngay cả khi nó dường như không hề chuyển động. Nơi Thiên Chúa, mọi hành động và nghỉ ngơi đều là một. Cầu nguyện cũng vậy!
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

