Người ta thường nói: “Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn.” Nhưng thực tế là chúng ta vẫn lo, và không thể dừng lo lắng chỉ vì ai đó bảo ta đừng lo. Một trong những điều gây đau đớn của cuộc sống là: chúng ta lo lắng quá nhiều – về con cái, bạn bè, người phối ngẫu, công việc, tương lai, gia đình, đất nước, thế giới, và vô số điều khác. Chúng ta biết câu trả lời cho lời Chúa Giêsu hỏi: “Có ai trong anh em, dù lo lắng đến mấy, có thể kéo dài đời mình thêm được một gang không?” (Mt 6,27). Chúng ta biết rõ rằng lo lắng chẳng giúp ích gì, cũng không giải quyết được vấn đề nào. Vậy mà ta vẫn cứ lo, và vì thế, ta khổ nhiều. Ta ước mình có thể ngừng lo, nhưng không biết cách nào. Dù ta hiểu rằng có thể ngày mai ta sẽ quên bẵng những gì hôm nay lo đến mất ăn mất ngủ, ta vẫn thấy bất lực không thể dừng dòng suy nghĩ lo âu trong tâm trí.
Mẹ tôi – một người rất quan tâm và cầu nguyện nhiều – cũng luôn lo lắng, đặc biệt là về tôi và các anh chị em tôi. Mỗi lần tôi về nhà, mẹ không thể ngủ cho đến khi chắc chắn rằng tôi đã về an toàn. Điều này không chỉ khi tôi còn là thiếu niên, thường la cà với bạn bè về khuya, mà ngay cả khi tôi đã đi khắp nơi bằng máy bay, tàu hỏa, xe buýt, trải qua nhiều hoàn cảnh nguy hiểm. Bất cứ khi nào tôi trở về nhà, dù mười tám hay bốn mươi tuổi, mẹ vẫn thức chờ và lo lắng cho đến khi biết con mình đã an toàn trên giường!
Phần lớn chúng ta cũng chẳng khác gì mấy. Vậy câu hỏi thật sự là: Chúng ta có thể làm gì để bớt lo và được bình an hơn? Nếu đúng là ta không thể thay đổi điều gì chỉ bằng cách lo lắng, vậy làm sao ta có thể huấn luyện trái tim và tâm trí mình để không lãng phí thời gian và năng lượng vào những vòng quay lo âu bất tận khiến ta tự dằn vặt? Chúa Giêsu nói: “Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước hết.” Câu nói này chính là gợi ý cho ta thấy hướng đi đúng đắn để tìm bình an.
* Henri J. M. Nouwen (Ở đây và bây giờ)
* Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

