Động vật thường được ban cho chúng ta để dạy chúng ta biết yêu thương và cảm thông. Thú thật, tôi chẳng mấy quan tâm đến thú nuôi, dù là chó, mèo hay vẹt. Dù tôi thường khó chịu khi bạn bè lấy thú cưng làm đề tài chính để trò chuyện, tôi phải thú nhận rằng một trong những ký ức sống động nhất thời niên thiếu của tôi lại gắn với một chú dê nhỏ mà cha tôi tặng để tôi chăm sóc trong năm cuối của Thế Chiến II. Con dê ấy tên là Walter. Lúc đó tôi mười ba tuổi, và chúng tôi sống ở một vùng Hà Lan bị cô lập khỏi các đạo quân D-day bởi những con sông lớn. Người ta đang chết đói.
Tôi yêu chú dê nhỏ của mình. Tôi dành hàng giờ để lượm hạt sồi cho nó, dắt nó đi dạo những quãng đường dài, và chơi đùa vật lộn với nó, húc nhẹ vào chỗ hai chiếc sừng đang mọc. Tôi bồng nó trên tay, xây một cái chuồng trong gara cho nó, và cho nó một chiếc xe gỗ nhỏ để kéo. Vừa thức dậy mỗi sáng, tôi cho nó ăn; và khi từ trường về, tôi lại cho ăn, dọn chuồng và trò chuyện với nó đủ chuyện trên đời. Thật vậy, tôi và chú dê Walter là đôi bạn thân thiết nhất.
Một buổi sáng, khi tôi bước vào gara, tôi thấy chuồng trống không. Walter đã bị đánh cắp. Tôi không nhớ mình đã bao giờ khóc dữ dội và lâu như thế chưa. Tôi nức nở và gào thét vì đau buồn. Cha mẹ tôi không biết làm sao để an ủi tôi. Đó là lần đầu tiên tôi học được bài học về tình yêu và sự mất mát.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc và chúng tôi lại có đủ lương thực, cha tôi kể rằng người làm vườn của chúng tôi đã bắt Walter để nuôi sống gia đình ông, vì họ không còn gì để ăn. Cha tôi biết đó là ông ta, nhưng cha chưa bao giờ đối chất – dù cha đã thấy nỗi đau của tôi. Giờ đây, tôi nhận ra rằng cả Walter lẫn cha tôi đã dạy tôi điều gì đó về lòng cảm thông.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

