Để sống trong hiện tại, ta phải tin thật sâu rằng điều quan trọng nhất là ở đây và bây giờ. Chúng ta liên tục bị phân tâm bởi những điều đã xảy ra trong quá khứ hay có thể xảy ra trong tương lai. Không dễ gì tập trung vào hiện tại. Tâm trí ta khó chế ngự và cứ kéo ta ra khỏi khoảnh khắc.
Cầu nguyện là kỷ luật của khoảnh khắc. Khi cầu nguyện, ta bước vào sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng có tên là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” Cầu nguyện là lắng nghe cách chăm chú Đấng đang ngỏ lời với ta ở đây và bây giờ. Khi ta dám tin rằng ta không bao giờ cô độc nhưng luôn có Thiên Chúa ở với ta, luôn chăm sóc ta, và luôn nói với ta, lúc đó ta có thể dần tách mình khỏi những tiếng nói làm ta cảm thấy tội lỗi hay bất an, và nhờ đó cho phép mình an trú trong giây phút hiện tại. Đây là một thách đố rất lớn vì lòng tín thác triệt để vào Thiên Chúa không phải điều hiển nhiên. Hầu hết chúng ta ngờ vực Thiên Chúa. Hầu hết chúng ta nghĩ về Thiên Chúa như một quyền lực đáng sợ, trừng phạt, hoặc như một hư vô bất lực. Sứ điệp cốt lõi của Đức Giêsu là: Thiên Chúa không phải là kẻ yếu hèn bất lực cũng không phải ông chủ quyền uy, nhưng là người yêu, mà ước muốn duy nhất là ban cho ta điều trái tim ta khao khát nhất.
Cầu nguyện là lắng nghe tiếng nói yêu thương đó. Đó chính là ý nghĩa của vâng phục. Từ “vâng phục” (obedience) bắt nguồn từ tiếng Latinh obaudire, nghĩa là “lắng nghe cách chăm chú.” Không lắng nghe, ta sẽ trở nên “điếc” trước tiếng của tình yêu. Tiếng Latinh cho “điếc” là surdus. Điếc hoàn toàn là absurdus, đúng vậy, “phi lý.” Khi ta không còn cầu nguyện, không còn lắng nghe tiếng nói yêu thương đang ngỏ với ta trong khoảnh khắc, đời ta trở thành đời sống phi lý, bị quăng ném qua lại giữa quá khứ và tương lai.
Nếu mỗi ngày ta có thể chỉ cần vài phút thật sự hiện diện ở nơi mình đang ở, ta sẽ khám phá ra rằng ta không hề cô đơn, và Đấng đang ở với ta chỉ muốn một điều duy nhất: ban cho ta tình yêu.
* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.
* Hình ảnh: Thanh Tú (nghĩa trang Plei Chuêt – 27/05/2025)

