close

01. SỐNG CÓ KỶ LUẬT – Sống để đoạt giải vàng

Ngày đăng: 08/10/2025 Lượt xem: 388 Chuyên mục: HENRI J.M. NOUWEN
eirik skarstein jVh2cHsf9z4 unsplash

Chương V – SỐNG CÓ KỶ LUẬT

Sống để đoạt giải vàng

Khi đọc đoạn kết chương chín trong thư thứ nhất của Phaolô gửi tín hữu Côrintô, tôi dễ dàng hình dung ra rằng ngài vừa mới theo dõi các kỳ Thế vận hội. Ngài viết: “Anh em không biết rằng: trong cuộc đua ở sân vận động, tất cả mọi người đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt giải sao? Anh em cũng hãy chạy như thế để đoạt giải. Mọi lực sĩ đều phải khổ luyện đủ điều; họ làm thế để đoạt phần thưởng là vòng hoa chóng tàn, còn chúng ta để lãnh phần thưởng không bao giờ hư nát. Vậy tôi cũng chạy, nhưng không phải là chạy trong vô định; tôi cũng thi đấu, nhưng không phải là đấm vào không khí. Tôi bắt thân xác phải chịu khổ để bắt nó phục tùng, kẻo sau khi rao giảng cho người khác, chính tôi lại bị loại.”

Hơn hai ngàn năm sau, những lời này dường như còn thấm thía hơn lúc mới được viết ra. Khi xem Thế vận hội Barcelona 1992 trên truyền hình, tôi thực sự ấn tượng, thậm chí có phần choáng ngợp trước sự tận tụy một lòng và kỷ luật nghiêm ngặt mà các vận động viên đã dành trọn cho việc tập luyện nhằm đoạt huy chương vàng. Hàng trăm vận động viên chạy, nhảy, lặn, thể dục dụng cụ và nhiều bộ môn khác đã dâng hiến mọi phần đời của họ để có thể bước lên bục vinh quang bé nhỏ ấy.

Tôi đặc biệt chú ý đến hai tay vợt bóng bàn: Gatier người Pháp và Waldner người Thụy Điển trong trận chung kết. Câu hỏi gây căng thẳng tột độ cho cả hai đấu thủ và hàng ngàn khán giả, trong đó có cả vua Gustav của Thụy Điển cùng hoàng hậu, là: “Ai trong hai người sẽ đoạt vàng, ai sẽ phải chấp nhận huy chương bạc?”

Với kỹ thuật siêu phàm, hai đối thủ di chuyển quanh bàn, trả những đường bóng vàng nhỏ từ xa và gần, liên tục đánh lừa và làm khán giả vỡ òa vì bất ngờ. Sức mạnh, tốc độ, sự dẻo dai và chính xác của Waldner và Gatier khiến mọi người hồi hộp đến giây cuối cùng để biết ai là người chiến thắng.

Khi Waldner cuối cùng phá vỡ thế hòa thứ ba và thắng 25/23, gương mặt căng thẳng và nghiêm nghị của anh bừng nở một nụ cười lớn khi anh nhào vào vòng tay huấn luyện viên. Đây là tấm huy chương vàng đầu tiên của Thụy Điển tại Olympic Barcelona. Tiếng vỗ tay vang dội trong nhà thi đấu và sự phấn khích của người Thụy Điển như nói lên rằng một điều gì đó tối quan trọng vừa xảy ra.

Khi Phaolô chứng kiến một cuộc tranh tài như thế, ngài đã tự hỏi: bao giờ chúng ta mới có được sự tận tụy và kỷ luật như thế để giành vinh quang đời đời, như các lực sĩ đã làm để đoạt vòng nguyệt quế hoặc huy chương? Có lẽ sẽ hữu ích khi ta hình dung ca đoàn các thánh, các thiên thần và tổng lãnh thiên thần như những khán giả nhiệt thành, và nhận ra rằng chính Đức Vua đang dõi theo ta, mong muốn ban cho ta giải vàng là tình yêu vĩnh cửu của Ngài.

* Henri J. M. Nouwen – Bản dịch của Nhóm Tủ sách Công Giáo.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Bài viết liên quan

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x